Những kỷ niệm với Ca Nhạc Sĩ Việt Dzũng 33 năm trước (Trần Quốc Bảo và Hồ Văn Xuân Nhi)

Viet Dung
Từ trái sang phải: Việt Dzũng, Hồ Văn Xuân Nhi, Bác Sĩ Đinh Tuấn tại Đại Hội Tuổi Ngọc tổ chức tại San Jose năm 1985.

Tin Việt Dzũng đột ngột từ trần buổi sáng thứ sáu tuần qua đã khiến tâm hồn nhiều người yêu quý Anh chợt tê cóng hàng giờ. Ngay cả tôi, dù đã đích thân gọi được cho chị Minh Phượng để kiểm chứng vẫn không thể tin đó là sự thực. Tiếng chị Minh Phượng vừa nói vừa khóc: “Dũng mất thật rồi Bảo ơi..”. Giọng chị câu mất câu còn, thanh âm như tan loãng giữa một khoảng trời lạnh giá nhưng vẫn đủ sức tạo nên những cảm giác thật bàng hoàng tựa như tiếng còi tàu biệt ly đang xé tan màn đêm yên lặng để tiễn đưa một người thương yêu nào đó về cõi chân mây chẳng bao giờ còn trở lại.

Số tới, tôi sẽ ngồi góp nhặt lại những kỷ niệm từ thuở ban đầu khi vừa đặt chân đến Mỹ, đó là những ngày Việt Dzũng và chị Nguyệt Ánh đã tặng người viết những bài hát Một Chút Quà Cho Quê Hương (VD), Mời Em Về (VD), Anh Vẫn Mơ Một Ngày Về (NA), Mưa Saigon Còn Buồn Không Em (NA). để in trong tuyển tập nhạc Hát Trên Đường Lưu Vong (Tình Khúc TQB) do tôi và nhóm Tuổi Ngọc thực hiện năm 1981 khi người viết mới qua Mỹ chỉ được vài tháng. Từ đó, suốt 33 năm dài, là hàng trăm show nhạc của Thế Giới Nghệ Sĩ, của tạp chí Diễm, của những đêm nhạc cứu trợ từ thiện, những đêm quan hôn tang tế trong giới nghệ sĩ.. Việt Dzũng, Bêbê và tôi vẫn thường có mặt bên nhau, nhưng kỷ niệm nhất, ý nghĩa nhất của chúng tôi, đó là những buổi ca nhạc Nhớ Ơn Thầy do tôi thực hiện cứ hai năm một lần, bắt đầu từ năm 1986, rồi 1988, 1990 và năm 1992 là buổi Nhớ Ơn Thầy kỳ 4 cũng là kỳ cuối, buổi nào Việt Dzũng cũng là người góp sức góp tình rất lớn.

Số này, xin mời độc giả bước vào vùng trời tưởng nhớ đến Việt Dzũng qua bài viết của Hồ Văn Xuân Nhi, ghi lại một số kỷ niệm và tình cảm của Anh với tác giả Mời Em Về.

“Buổi sáng thứ Sáu ngày 20 tháng 12 năm 2013, đang lái xe, tôi chợt nghe điện thoại từ một người bạn Vũ Thanh Hải, gọi báo khẩn: “Vừa nghe đài Radio Bolsa báo tin Việt Dũng chết rồi”. Bạn tôi bàng hoàng nói với tôi. Tôi điếng người, tim chùng xuống một nỗi hụt hẫng pha đầy đau xót. Vài phút sau, thi sĩ nhà văn Trần Hữu Hoàng cũng gọi đến, cùng báo một tin. Rồi nghệ sĩ MC Trần Quốc Bảo cũng gọi đến ngay sau đó. Chính xác rồi. Tôi thực sự, buồn lắm! Trần Quốc Bảo gọi tôi: “Nhi ơi hãy viết một bài cho bạn mình. Hãy viết một bài cho Việt Dũng nhé”.

Cho dù trong cuộc đời anh em chúng tôi, đã có những lần cũng buồn lòng nhau, bởi giòng xoáy cuộc đời, bởi sóng gió cuộc sống, đã không nhiều cũng ít thay đổi con người chúng tôi. Cho dù tư tưởng con người có những điều suy nghĩ khác nhau, đã không còn cho phép bạn bè nối tay nắm nhau đi chung một đường như ngày xưa tuổi trẻ nữa. Nhưng tình bạn cho nhau thì vẫn không thể xóa được. Khi một người bạn nằm xuống, và là một người bạn mà lòng mình vẫn luôn ngưỡng mộ, thì đó vẫn là một tin tang đau lòng nhau lắm.Vâng, Bảo ơi, phải viết cho Việt Dũng. Một người bạn đáng cho chúng mình, chúng ta phải vinh danh.

Tôi, Việt Dũng, và Trần Quốc Bảo có nhiều kỷ niệm của một tình bạn đồng chí hướng thời tuổi trẻ, từ những ngày tôi và bạn bè cùng chủ trương lập tờ báo Tuổi Ngọc. Thời đó báo chí còn hiếm hoi. Thời đó một tờ báo với những bài thơ bài văn viết mực tím từ trái tim những người trẻ tuổi mới lớn hay vẫn đang thời sinh viên yêu đương tình đầu, còn hiếm quý, hình như chưa có. Chỉ có Tuổi Ngọc lúc đó. Tờ báo kết nạp nhiều cây bút trẻ và độc giả trẻ từ khắp nơi hải ngoại. Trong đó nhóm chủ trương chúng tôi còn có Việt Dũng đang là một nghệ sĩ hát nhạc tranh đấu mà những bài hát của anh đang luôn trong tim của người Việt tỵ nạn lưu vong. Có Trần Quốc Bảo lúc đó là một nhạc sĩ sinh viên vừa đặt chân đến đất Mỹ sau một hành trình vượt biển sống sót từ con tàu cả trăm người chết. Có Nguyễn Việt một họa sĩ sinh viên say mê làm báo. Có Trần Hữu Hoàng một thi sĩ với những bài thơ truyện ngắn đã từng làm tròn mắt nhiều nhà văn đàn anh thời đó trong đó nhà thơ Nguyên Sa đã phải gật gù đắc ý. Có Nguyễn văn Hưng – một thi sĩ với âm hưởng miền sông Hương núi Ngự từng là bạn sống chung nhà chung phòng với Việt Dũng khi còn sinh viên. Có một Thụy Vi khả ái mà chữ nghĩa cũng rất mượt mà lãng mạn…rồi những cây bút trẻ tuổi, đa số còn ôm sách vở đến giảng đường đại học, thưở đó như Hạ Vi, Lãng Du, Vũ Mai Trang, Minh Trang, Mạc Ly Hương (Mai Hương), Di Thảo, Kim Thoa, Trầm Luân, Đinh Tuấn, Bùi Vũ Phương Thảo, Mây Mùa Thu, Diên Vỹ, Suối Mơ, Hưng Quang, … Những nhà văn nhà báo vai vế đàn anh, bậc chú đã được mời làm cố vấn tờ báo thời đó như cố thi sĩ Nguyên Sa, thi sĩ Du Tử Lê, cố thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên, thi sĩ Ngọc Hoài Phương, nhà văn Nhật Tiến, nhà văn Đỗ Tiến Đức, cố nhà báo Đỗ Ngọc Yến, cố nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang, giáo sư Phạm Cao Dương, giáo sư Lưu Trung Khảo, cố nhà báo Thế Phương, .. nhiều nhiều lắm các bậc tên tuổi.

Việt Dũng đã là một thành viên nhóm chủ trương của tờ Tuổi Ngọc thời đó, cho dù anh đang ở Houston Texas, còn tòa soạn chúng tôi thì ở quận Cam California. Chúng tôi đều là những người đi làm, đi học, bỏ tiền túi làm tờ báo, mỗi kỳ in ra 1500 tờ báo gửi đi khắp nước Mỹ khắp thế giới cho những người trẻ. Việt Dũng thân tình với chúng tôi những năm của Tuổi Ngọc. Thập niên 80. Những năm đó, cộng đồng người Việt tỵ nạn chính trị lưu vong khắp thế giới đều đang nghe những ca khúc tỵ nạn của Việt Dũng sáng tác. Tiếng hát Việt Dũng và Nguyệt Ánh trở thành những tiếng hát thân thương của người Việt hải ngoại, của tuổi trẻ chúng tôi thời đó. Trong khi đang sống xa quê hương, thì Việt Dũng và Nguyệt Ánh lúc đó mang lại cho chúng tôi niềm tin của một ngày trở về, nhỏ lệ về thân phận đồng bào tôi đang ở quê nhà lao tù hay những ngày sống khổ sai. Việt Dũng có những ca khúc tỵ nạn hát cho những người vượt biển, sống hay chết để đến bờ tự do. Thời đó, người Việt ở hải ngoại vẫn còn là một cộng đồng tỵ nạn, lưu vong xứ người. Thân phận và thẻ căn cước tỵ nạn chúng tôi lúc đó đều còn lưu giữ trong trái tim. Nhưng chúng tôi vẫn vững tin có một ngày về, vẫn hoài bão một ngày quê nhà có tự do, vẫn không tin không muốn mình sẽ sống mãi trển đất nước người ta thế này hoài. Việt Dũng và những người làm văn nghệ đấu tranh thời đó, đã cho chúng tôi những suy nghĩ của một người Việt Nam Quốc Gia chân chính.

Thời đó, tôi trân quý nhất hai người bạn thân nghệ sĩ làm văn nghệ đấu tranh. Đấu tranh cho thuyền nhân. Đấu tranh cho đời người lưu vong. Đấu tranh cho những con người không còn tiếng nói, không còn quyền đòi hỏi, đang còn ở quê nhà. Một là Việt Dũng. Hai là Trần Quốc Bảo.

Việt Dũng là người đến đất Mỹ trước, sáng tác trước, và thành danh trước. Trần Quốc Bảo đến sau, có những sáng tác ca khúc tỵ nạn về sau, và đã thành danh những ngày sau đó. Khi Trần Quốc Bảo sáng tác và xuất bản tập nhạc Ca Khúc Hát Trên Đường Lưu Vong, thì Việt Dũng đã viết lời giới thiệu cho Bảo, đã trân trọng những ca khúc của Trần Quốc Bảo như là một chiến hữu văn nghệ của mình. Thời đó, chúng tôi 3 người, đã có rất nhiều kỷ niệm tình bạn bè với nhau.

Tôi thường tổ chức những buổi sinh hoạt tuổi trẻ cho nhóm Tuổi Ngọc chúng tôi, cho giới trẻ độc giả của tờ báo. Từ Nam Cali đến Bắc Cali qua đến Houston Texas hay Arlington Virginia hay Seattle Washington. Đến nơi nào, cũng phải có Việt Dũng hay Trần Quốc Bảo hay cả hai. Việt Dũng hãnh diện với nhóm Tuổi Ngọc. Anh có thêm những người bạn thân trong nhóm Tuổi Ngọc. Tôi còn nhớ nhất chuyến đi cùng nhau lên San Jose để họp mặt Tuổi Ngọc do nhóm bạn độc giả Tuổi Ngọc miền Bắc Cali tổ chức, chuyến đi xa 2 ngày, có Việt Dũng, Trần Quốc Bảo, Đinh Tuấn (là bác sĩ y khoa từ Pháp, người đã đi theo con tàu của Hội Y Sĩ Không Biên Giới để cứu vớt người Việt vượt biển những năm đầu thập niên 80…) còn có thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên lúc đó. Cả hai đã cất tiếng hát những bài hát hào hùng tuổi trẻ hay buồn bả thân phận người lưu vong. Chúng tôi đã trãi qua những kỷ niệm làm việc thân tình nhau lắm, cùng cho tuổi trẻ Việt Nam hải ngoại. Tờ Tuổi Ngọc sống lâu một phần có bàn tay của Việt Dũng. Việt Dũng đã giúp tờ Tuổi Ngọc lấy một số quảng cáo cơ sở thương mại người Việt, để có chút tiền nuôi sống tờ báo. Uy tín của anh dễ dàng khi đến những cơ sở thương mại Việt Nam lúc đó. Việt Dũng cứ nói, làm báo lý tưởng như Hồ Văn Xuân Nhi thì cũng có lúc tờ báo phải chết thôi. Cứ xuất tiền túi, thì sao lâu dài được. Trong khi tôi thì không thích một tờ báo có quá nhiều trang quảng cáo, không muốn thương mại hóa tờ báo thương yêu Tuổi Ngọc của mình, nên cứ khư khư mỗi tháng móc từ tiền lương vài trăm hay bạc ngàn để trả tiền in, tiền cước phí gửi báo đến mọi người. Những người viết cho Tuổi Ngọc thời đó, kể cả các vị đàn anh, đều không đòi hỏi một thù lao hay tiền nhuận bút bao giờ cả. Chúng tôi làm báo đơn giản, chỉ cần tiền in và tiền cước phí bởi vì báo cần gửi đi hơn 30 tiểu bang và nhiều quốc gia khác. Tòa soạn nằm ở nhà riêng, bạn bè nhóm đến đánh máy làm việc không đòi thù lao nào. Phương tiện báo chí ngày xưa đơn giản lắm, không có những chương trình và máy móc vi tính tối tân như ngày nay. Sự thông tin với nhau cũng rất tốn kém. Nhưng tờ Tuổi Ngọc sống, sống lâu dài được nhiều năm, có lẽ gần một thập niên. Việt Dũng cũng đã chung sức cùng với chúng tôi suốt quãng thời gian dài đó.

Mãi đến sau này, khi tôi đã kiệt sức buông xuôi tờ báo, thì Việt Dũng đã nhiều lần muốn tôi giao lại tờ Tuổi Ngọc cho anh làm. Bởi vì lúc đó, Việt Dũng có nghề nhà in, có nghề làm báo, có đủ kinh nghiệm và quen biết để đi lấy quảng cáo nuôi sống tờ báo. Vì những lý do nào đó, mặc dù tôi cũng đã sẵn sàng nhường lại cho Việt Dũng để làm tờ báo Tuổi Ngọc tiếp tục, mà câu chuyện đã không thành xảy ra. Cuộc đời trôi qua, tôi theo giòng đời xoay vào những cơn sóng cuộc đời, vì mưu kế đời sống nên buông tay bỏ hết những lý tưởng mộng to, mộng nhỏ thời tuổi trẻ. Tôi không còn cưu mang đại nghĩa hay cho quê hương đồng bào mình để mà dấn thân tiếp tục những ngày, thời tuổi trẻ say mê tham gia đấu tranh vì quê nhà vì người Việt chúng ta nữa. Tôi bỏ cuộc. Việt Dũng thì không. Anh đã tiếp tục, và đã tiếp tục cho đến ngày anh nằm xuống.

Bao nhiêu năm qua rồi, tôi ít có gặp lại Việt Dũng. Chỉ những lần tình cờ ở một quán ăn, một nơi chốn nào đó trên con đường Bolsa, hay lòng vòng thủ phủ Little Sài Gòn. Tôi vẫn thường gặp hình ảnh Việt Dũng trên những Video hay DVD hay trên truyền hình. Tôi biết Việt Dũng còn nuôi dưỡng, còn tiếp tục những lý tưởng từ thời còn trẻ kia, vẫn cưu mang một gánh nặng bởi vì Việt Nam quê hương anh. Lần cuối chúng tôi gặp nhau, cũng đã 4 năm hơn rồi, ở nhà hàng Anz trên con đường Brookhurst, một buổi tình cờ ngồi ăn kế bàn bên nhau. Việt Dũng nghĩ rằng tôi không còn đứng cùng chiến tuyến với anh, nên nhìn tôi buồn hơn. Nhưng tôi chưa bao giờ có cơ hội, để nói với Việt Dũng, rằng tôi lúc nào cũng đứng sau lưng anh, vẫn tin nơi anh, vẫn hãnh diện vì anh.

Việt Dũng là một nhạc sĩ, làm văn nghệ, và thậm chí làm thương mại văn nghệ. Nhưng anh không ngại ngần khi bước mình vào những đụng chạm với những người nghệ sĩ khác hay những nhà thương mại văn nghệ khác, khi họ không đi đúng con đường mà đối với anh, phải là con đường đi. Việt Dũng đã không chấp nhận cho nghệ sĩ hải ngoại quay về Việt Nam để hát. Việt Dũng đã không chấp nhận cho nghệ sĩ trong nước ra hải ngoại để kiếm tiền quay về. Anh thách thức. Anh lên tiếng. Anh sẵn sàng tạo nên những cơn sóng lớn trong cộng đồng để ngăn chặn chuyện đó. Có nhiều người đứng sau lưng, cùng anh, vỗ tay. Có lắm người đứng đối diện anh, vẽ ranh giới, thách thức ngược lại với anh. Nhiều lần anh vẫn không thắng, nhưng bao nhiêu lần anh vẫn không chịu thua. Anh cứ tiếp tục lý tưởng của mình. Lý tưởng chống cộng và lý tưởng cho những bổn phận của một con người chỉ chấp nhận hai chữ Quốc Gia cho người Việt Nam mà thôi.

Việt Dũng đã là một trong những người linh hồn xây dựng nên những chương trình hằng năm đại nhạc hội gây quỹ cho người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa còn ở quê nhà. Hằng năm, hằng trăm ngàn đô la đã gây quỹ được, gửi về những món quà cho những người chiến sĩ đã hiến dâng một phần thân thể cho chính nghĩa tự do miền nam. Đây là một sự kiện lớn, thông lệ hằng năm, mà Việt Dũng là một trong những người nghệ sĩ đã đóng góp, khởi xướng chương trình.

Từ đài phát thanh Radio Bolsa 106.3, hay đến băng tần truyền hình SBTN toàn thế giới, hay trên sân khấu của những nhạc hội của trung tâm Asia, thì Việt Dũng đều đã chọn riêng cho mình một chỗ đứng, một con đường nhất định phải đi, nhất định không đổi hướng. Tất cả vẫn chỉ cho bốn chữ Việt Nam Cộng Hòa. Những nội dung chương trình văn nghệ mà Việt Dũng đóng vai trò điều khiển, hay chủ trương, hay người viết bản, thì anh đều chủ hướng về một đất nước mà anh chấp nhận duy nhất: Việt Nam Công Hòa. Những người đã đổ xương máu cho đất nước Việt Nam Cộng Hòa, những người đã là lính của miền nam Việt Nam, cám ơn Việt Dũng. Nhưng mà, bởi vì chính Việt Dũng đã luôn cám ơn họ trước rồi.

Cá nhân tôi, cho rằng Việt Dũng là một trong những người dũng tướng còn lại cuối cùng đang cố chiến đấu để giữ lấy thành trì chống cộng của người Việt hải ngoại. Thành trì đó ngày nay vẫn còn rất vững, còn kiên cố lắm. Nhiều anh hùng dũng tướng của cộng đồng chúng ta cũng đã ra đi. Ngày hôm nay Việt Dũng ra đi. Nhưng những viên đá của anh góp xây, vẫn còn đó, giúp chiến tuyến chống cộng không sụp đổ. Những đường gươm anh đã công phá vào kẻ thù, vẫn còn làm nhức nhối quân thù.

Tôi vẫn luôn hãnh diện bởi một người bạn đã một thời rất thân, là một Việt Dũng đa tài, mưu lược, yêu nước mà nhất định kiên quyết chống cộng. Cộng đồng chúng ta hải ngoại mất mát rất lớn khi anh ra đi bất ngờ thế này. Nhưng Việt Dũng đã để lại cho nền văn nghệ người Việt Hải Ngoại rất nhiều dấu ấn, mà lịch sử cộng đồng ngày sau sẽ ghi tạc. Anh đã thành danh khắp thế giới, không vì giọng hát hay tiếng đàn, nhưng bởi trái tim của anh. Những gì Việt Dũng đã mang đến cho người Việt tỵ nạn hải ngoại, là những thước tấc vàng son cho những ai còn biết tri ân bốn chữ Việt Nam Cộng Hòa phải dùng để sánh mình. Việt Dũng vừa nằm xuống. Nhưng trái tim anh vẫn còn đập nhịp hai chữ Việt Nam”.

Cứ mỗi 2 năm một lần, TQB (Lasan Mossard) và các bạn Lasan thực hiện đêm nhạc Nhớ Ơn Thầy gây quỹ gửi về cho các frères già yếu đang sống ở quê nhà. Chương trình tổ chức được 4 kỳ: Kỳ 1 (1986), kỳ 2 (1988), kỳ 3 (1990) và kỳ 4 (1992). Mỗi kỳ đều có sự giúp đỡ nhiệt tình của Việt Dzũng (Lasan Taberd) và anh Ngọc Chánh chủ nhân vũ trường Ritz là học sinh Lasan Đức Minh.

Cứ mỗi 2 năm một lần, TQB (Lasan Mossard) và các bạn Lasan thực hiện đêm nhạc Nhớ Ơn Thầy gây quỹ gửi về cho các frères già yếu đang sống ở quê nhà. Chương trình tổ chức được 4 kỳ: Kỳ 1 (1986), kỳ 2 (1988), kỳ 3 (1990) và kỳ 4 (1992). Mỗi kỳ đều có sự giúp đỡ nhiệt tình của Việt Dzũng (Lasan Taberd) và anh Ngọc Chánh chủ nhân vũ trường Ritz là học sinh Lasan Đức Minh.

 

Việt Dzũng và TQB kiểm số tiền bán vé, bán áo, sổ số trên sân khấu trước khi công bố số tiền lời thu được đêm này
Việt Dzũng và TQB kiểm số tiền bán vé, bán áo, sổ số trên sân khấu trước khi công bố số tiền lời thu được đêm này
Hình ảnh cảm động của các frères, các soeurs lên sân khấu nhận tấm lòng của những đứa học trò ngày xưa không quên công ơn giáo dục của các Sư Huynh Lasan.
Hình ảnh cảm động của các frères, các soeurs lên sân khấu nhận tấm lòng của những đứa học trò ngày xưa không quên công ơn giáo dục của các Sư Huynh Lasan.

phan uu VD cua TQB

 

(trích bài viết của Trần Quốc Bảo và Hồ Văn Xuân Nhi đăng trong tuần báo Việt Tide phát hành thứ sáu ngày 27 tháng 12 năm 2013)

Trần Quốc Bảo

Trần Quốc Bảo

Hồ Văn Xuân Nhi

Hồ Văn Xuân Nhi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s