Thơ Nguyễn thị Thanh Dương: Những ngôi mộ phủ lá cờ vàng, Những vết thương trong chiến tranh

NHỮNG NGÔI MỘ PHỦ LÁ CỜ VÀNG

Tôi đã thấy những ngôi mộ phủ lá cờ vàng,
Trong nghĩa trang còn tươi màu đất mới,
Quê hương Việt Nam một thời lửa khói,
Người lính quên mình vì lý tưởng tự do.

Các anh hiên ngang chết dưới màu cờ,
Bỏ lại vợ hiền, đàn con thơ dại,
Những vành khăn tang bàng hoàng chít vội,
Nước mắt nào cho đủ tiễn đưa anh?

Có thể anh là người lính độc thân,
Chưa có người yêu, lên đường nhập ngũ,
Ngày mẹ già nhận tin anh báo tử,
Tuổi đời già thêm vì nỗi đớn đau.

Có thể anh vừa mới có người yêu,
Hẹn cưới nhau khi tàn mùa chinh chiến,
Tiền đồn xa chưa một lần về phép,
Anh đã ra đi mãi mãi không về.

Súng đạn vô tình làm lỡ hẹn thề,
Người yêu anh đã có tình yêu mới,
Khi trên mộ anh chưa tàn hương khói,
Trách làm gì!. Thời con gái qua mau.

Hỡi người tử sĩ dưới nấm mồ sâu,
Tiếc thương anh lá cờ vàng ấp ủ,
Nghĩa trang quân đội những ngày nắng gió,
Vòng hoa tang héo úa chết theo người.

Những ngôi mộ phủ lá cờ vàng. Xa rồi,
Xác thân anh đã tan vào cát bụi,
Nhưng lịch sử vẫn còn ghi nhớ mãi,
Miền Nam Việt Nam cuộc chiến đấu hào hùng.

 

 

NHỮNG VẾT THƯƠNG TRONG CHIẾN TRANH.

Anh mất hai tay trong một lần giặc pháo,

Người lính bị thương đã trở về nhà,

Những đêm buồn bỗng nhớ chiến trường xa,

Hai cánh tay đã từng ôm thép súng..

Nhưng bây giờ hai cánh tay rất vụng,

Cưa gần sát vai những vết sẹo buồn,

Không còn bàn tay cầm bát ăn cơm,

Không còn bàn tay lau dòng nước mắt.

Anh mất hai chân trong một lần truy kích,

Đạp trúng mìn một tiếng nổ tang thương,

Bước chân người lính ngừng lại giữa đường,

Đường chinh chiến các bạn còn tiếp nối.

Hai chân anh bây giờ là đầu gối,

Anh lết đi thay cho bước chân dài,

Ai chẳng có thời chân sáo thơ ngây,

Ai chẳng có lúc lang thang đâu đó…

Hai chân anh từ ngày vào quân ngũ,

Lên dốc, xuống đèo, lội suối, qua sông,

Anh băng qua thôn xóm hay cánh đồng,

                       Những lần hành quân bước chân không mỏi.

Mất hai chân khi anh còn trẻ tuổi,

Chân nào đi tiếp những nẻo đường đời?

Chuyện áo cơm vất vả một kiếp người,

Ai nâng đỡ lúc trở trời nắng gío?

Người lính bị thương đạn bom réo nổ,

Anh hôn mê. Sống chết qúa mong manh,

Và bây giờ anh là một thương binh,

Hai mắt anh không còn nhìn thấy nữa.

Không còn chỗ để cho giọt lệ ứa,

Hai hố mắt khô vẫn biết khóc thầm,

Trong chiến tranh súng đạn vốn vô tình,

Với con người như trò đùa tàn nhẫn.

Người lính ấy đã bị mù hai mắt,

Hai mắt anh từng một thuở nhìn đời,

Hai mắt anh từng mộng ước xa xôi,

Nhìn đăm đắm cuối trời mây phiêu lãng.

Nhiều cảnh không may, nhiều thương binh khác,

Một phần máu xương anh đã hi sinh,

Một phần đời anh vất vả tội tình,

Những mất mát không thể nào đếm được.

Và có người chưa bao giờ là lính,

Sống cùng thời với đất nước điêu linh,

Bao nhiêu năm qua, tàn cuộc chiến chinh,

Vết thương vô hình còn trong ký ức.

 

 

Nguyễn Thị Thanh Dương.

( July 20, 2011)

* Viết để nhớ ơn những thương phế binh nhân dịp đại nhạc hội kỳ 5 tại Santa Ana vào ngày 8-7-2011

 

 

 


Khám phá thêm từ Thanh Thúy

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không hiển thị công khai. Các mục bắt buộc được đánh dấu *