Ca Sĩ Kim Chi, Người Đàn Bà Việt Nam Đẹp Nhất Kỳ Hoa (Hoàng Hải Thủy)

 

Ảnh ca sĩ Kim Chi trên bìa báo Sáng Dội Miền Nam năm 1962 (nguồn: Nguyễn Trường Trung Huy)

 

 

 

LTS: Tuần báo Thế Giới Nghệ Sĩ số 156 đã thực hiện số chủ đề về nữ ca sĩ Kim Chi nhân ngày giỗ năm thứ mười (3/2/2008). Và trong số này, để nhớ đến ngày sinh nhật thứ 80 của chị, tuần báo Thế Giới Nghệ Sĩ xin đăng một bài viết của nhà văn Hoàng Hải Thủy viết về Kim Chi kèm với một bức ảnh thật xa xưa…
Ở một cõi nào đó thật an bình, có lẽ linh hồn chị sẽ cảm nhận được rất nhiều những thương yêu, tiếc nuối từ cõi trần gian của những người quý thương mình, trong đó có Anh Trương Ngọc Phương, Thái Xuân, Trúc Mai, Thanh Thúy, Linh Phương, Mỹ Hòa, Chí Linh, Ông Thụy Như Ngọc, Trần Quốc Bảo

Viết gửi Văn Quang.

Chuyện tréo cẳng ngỗng là một tên sống hai mươi mùa thu vàng ở Kỳ Hoa Đất Trích lại hỏi một tên sống mút mùa ở Sài Gòn về một người đẹp Việt Nam, người đàn bà đã sống 30 năm ở Kỳ Hoa. Mày sống ở Sài Gòn nhưng mày có nhiều bạn ở Kỳ Hoa, nhiều nhất là ở Cali. Bạn mày toàn những tên ăn chơi. Mày có thể hỏi các ông bạn mày ở Kỳ Hoa – hỏi dzùm tao – về người đàn bà đẹp tao muốn biết tin.

Nàng là Kim Chi, nữ ca sĩ nổi tiếng từ năm 1955, 1956. Năm 1956 tao làm nhân viên USOM – tiền thân của USAID – tao ở Travel Section, chuyên đi lấy visa, mua vé máy bay cho nhân viên Mỹ của Sở. USOM có riêng một phi cơ mướn của Air America. Mỗi tuần phi cơ này bay hai chuyến từ Sài Gòn lên Đàlạt, sang Nha Trang, Đà Nẵng và Huế rồi trở về Sài Gòn trong ngày. Tao phụ trách đưa khách, đón khách của phi cơ USOM. Một sáng tao gặp Kim Chi, tao đưa Kim Chi lên phi cơ USOM ở Tân Sơn Nhất. Nàng ở trong Ban Văn Nghệ lưu động do Lê Thương tổ chức và làm Trưởng Ban. USIS chi tiền cho ban này. Chừng hai tuần sau tao gặp Kim Chi lần thứ hai. Nàng và Ban Ca Kịch Lê Thương từ miền Trung về Sài Gòn bằng phi cơ USOM. Nàng bận toàn y phục trắng. Tao ngất ngư con tầu đi.

Những ngày như lá, tháng như mây…

Năm 1960, hay 1961, Thái Thúc Nha Anpha Phim, nói Lúy muốn mời tao đóng phim. Lúy hẹn tao đến phim trường của Lúy làm cái việc thời ấy gọi là Thử Tét. 7 giờ tối tao đến cái gọi là phim trường của Lúy ở đường Hiền Vương. Đến nơi tao mới biết người nữ cùng Thử Tét với tao tối ấy là Kim Chi. Tao sướng rên mé đìu hiu. Hai đứa tao diễn cảnh nàng và chàng yêu nhau, gặp nhau. Diễn cương. Thái Thúc Nha dặn Hoàng Hải Thủy nói như vầy, như vầy, Kim Chi nói như vầy, như vầy. Nói láp nháp trong vòng 3, 4 phút. Thái Thúc Nha thu hình. Caméra chạy lè sè. Tao quên tối Thử Tét ấy tao nói gì với Nàng, Nàng nói gì với tao.

Thử Tét xong, tao đưa Nàng đi hát trên cái Xe Jeep Nhà Binh phế thải mày giới thiệu tao mua của Thiếu Tá Trần Thanh. Nàng hát ở Arc En Ciel. Không chờ Nàng mời, tao lên Arc en Ciel theo Nàng. Trong ánh sáng lung linh của vũ trường, tao kể với Nàng lần thứ nhất tao thấy Nàng ở Tân Sơn Nhất. Nàng xinh quá, Nàng đẹp quá. Nàng là Người Yêu Lý Tưởng Chân Chính của tao, nhưng tao đã có vợ, tao nói:

“Nếu Anh chưa vợ …”

Nàng ngồi lặng nhìn tao. Nàng nói lời tao nhớ đến 346700 kiếp sau:

“Em rất tiếc..”

Rồi thôi. Không có duyên có nợ với nhau, mối tình thoảng qua như làn gió thu. Sau đó vài lần tình cờ tao gặp Nàng trên phố, trong Brodard, Pagode, nhìn nhau mỉm cười, vẫy tay.

Năm 1987 tao nằm phơi rốn trong Nhà Tù Chí Hòa. Tao nằm cạnh Duy Trác. Buổi tối hai thằng rủ rỉ kể chuyện xưa cho nhau nghe. Duy Trác kể năm Lúy – Trung úy – Luật sư biệt phái, làm việc trong Phủ Tổng Thống, Thời TT Thiệu. Lúy ở trong phái đoàn Việt được Mỹ mời sang thăm Kỳ Hoa. Khi phái đoàn đến Washington DC, Mỹ khoản đãi tiệc. Tiệc có mời một số người Việt nổi tiếng ở Mỹ đến dự. Duy Trác nói:

“Anh Mỹ tổ chức tiệc nói hôm nay chúng tôi mời “The Most Beautiful Vietnamese Woman in the US.” Hôm nay chúng tôi mời Người Đàn Bà Việt Nam đẹp nhất Hoa Kỳ đến dự tiệc với các ông. “Người Đàn Bà Việt Nam Đẹp Nhất Kỳ Hoa ấy là Kim Chi.”

Sang đây tao mấy lần hỏi thăm về Kim Chi, không ai biết cả.

Nàng đi khỏi Sài Gòn năm nào? Chồng Nàng là Việt hay Mỹ? Nay Nàng sống ở đâu? Nay Nàng còn ở cõi đời này hay Nàng đã về Bồng Lai?

Tao chắc Nàng đi khỏi Sài Gòn khoảng năm 1967, 1968. Trước Tết Mậu Thân, tao còn thấy Nàng ở Sài Gòn.

Time goes. We stay. You say?
Oh no. We go. Time stays.

Thời Gian đi? Chúng ta ở lại?
Em ơi.. Không phải.
Thời Gian ở lại. Chúng ta đi!

Cảm khái cách gì!

(trích bài Hoàng Hải Thủy trong tuần báo Thế Giới Nghệ Sĩ số 168 phát hành ngày 27 tháng 4 năm 2018)

 

 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s