Ca sĩ Kim Chi – mười năm ra đi vẫn còn đây tiếng Nhạc Lòng Năm Cũ (3/2/2008) (Trần Quốc Bảo)

 

Ca sĩ Kim Chi và con phố nhỏ Lê Công Kiều nhiều kỷ niệm

 

 

 

Chẳng hiểu sao, khi nói về năm tháng, người viết vẫn thích nói đến con số mười. Chẳng hạn, con số 10 năm tình cũ, 10 năm yêu em… thời gian 10 năm quay đi ngoảnh lại, giật mình ôi chiếc lá thu phai… Con số 10 năm ấy, chẳng xa, chẳng gần… nhưng vẫn đủ sức làm nhức nhối một vết thương tưởng đâu đã lành lặn. Mười năm, sau ngày chị ra đi, tưởng đâu mọi thứ đã vào quên lãng. Ai dè, khi ngày giỗ năm thứ mười (3/2/2018), hình ảnh chị chợt như “áo xưa lồng lộng xô dạt cả trời chiều”, trở về trong nước mắt của những người bạn, người em rất thân khi được nhắc nhớ đến Ca Sĩ Kim Chi với cái giỗ mười năm. Sau đây để nhớ về một tiếng hát buồn, một nhan sắc đẹp từng được ví như Grace Kelly, Pier Angeli… xin mời bạn đọc về lại những chặng đường kỷ niệm.
Ca sĩ Kim Chi tên thật Ngô Kim Chi, sinh ngày 27 tháng 4 năm 1938. Ba mất sớm, chị ở với Mẹ cùng người anh lớn Ngô Thanh Tùng và các em Ngô Ngọc Phương (về sau lấy chồng là bác sĩ Nguyễn Thế Thứ), Ngô Ngọc Trác, Ngô Bích Thược và người em út René. Nàng rất thương Mẹ và các em, sau này đi làm có bao nhiêu tiền là mang về chăm sóc cho Mẹ và cả nhà.

Thuở nhỏ, Kim Chi rất thân với Mỹ Hòa vì học cùng trường nữ sinh Tôn Thọ Tường đường Trần Hưng Đạo và nhất là sống cùng chung dãy phố Lê Công Kiều (trước năm 1955 đường này là Reims). Kim Chi ở đầu phố, còn Mỹ Hòa giữa phố. Năm 1956, Kim Chi đi hát cho đoàn Sầm Giang của nghệ sĩ Trần Văn Trạch, bèn giới thiệu người bạn thân là Mỹ Hòa vào. Tài năng và sắc đẹp hai cô mỗi ngày được nhiều người biết, sau đó nhạc sĩ Lê Thương mời hai người tham gia ban Gió Nam với Xuân Phát là trưởng đoàn. Trong đoàn lúc bấy giờ có cô đào Tố Loan của đoàn Kim Chung vừa hát hay vừa dậy đóng kịch, có Thanh Hương là chị ruột ca sĩ Thanh Thúy hát Trăng Rụng Xuống Cầu khó ai bằng, riêng Kim Chi, theo lời Mỹ Hòa kể lại: “Ngày đó, Kim Chi đẹp và dễ thương lắm… Mỗi khi đóng kịch, là trưởng đoàn cho làm ngay đào chánh…”.

Những ngày ban Gió Nam ra Huế trình diễn, Kim Chi gặp được đạo diễn Lê Hoàng Hoa, theo thời gian cả hai phải lòng nhau, đã tổ chức đám hỏi nhưng vì lý do gia đình, chuyện tình đẹp phải chia ly. Theo như tin nhiều người cho biết, Kim Chi còn là một bóng hình trong mộng của tay vợt bóng bàn lừng danh thuở ấy Mai Văn Hòa.

Đến năm 1956 thì tiền quỹ của USOM cạn kiệt nên 3 đoàn của Lê Thương phải giải tán. Lê Thương ngoài đoàn Gió Nam, ông còn phụ trách đoàn Xuân Thu (có Kim Bảng trưởng đoàn, nghệ sĩ Bích Sơn) và đoàn Hồn Quê (có Kim Bảng trưởng đoàn, ca sĩ tân nhạc Bạch Tuyết).

Sau khi ban Gió Nam giải thể, Kim Chi cộng tác ngay với Việt Long, rồi sau đó là những phòng trà Đại Nam, Đức Quỳnh, Anh Vũ, Văn Cảnh, Đông Phương (Chợ Lớn)… Với nhan sắc đẹp và tánh tình hiền dịu, chủ nhân phòng trà nào cũng yêu quý cô. Và cũng vì lời giới thiệu của Kim Chi, chủ nhân phòng trà Việt Long đã nhận lời để một nữ sinh 15 tuổi còn rất bé bỏng cộng tác tại đó mỗi đêm, cô bé học trò nhút nhát ấy về sau trở thành nữ danh ca Thanh Thúy.

Năm 1963-1964, Kim Chi thầu Câu Lạc Bộ Hải Quân, nơi đây có Tướng Loan thường ghé chơi. Năm 1965, sau khi đã đính hôn với ông Đặng Đức Khôi (cố vấn Tướng Kỳ), hai người bay sang Hoa Kỳ. Sau chuyến công tác, ông Khôi phải trở lại Việt Nam, cô quyết định ở lại và đây có lẽ là lý do cả hai nói lời chia tay.

Thời gian lưu trú tại Hoa Kỳ, đời sống Kim Chi khá vất vả, khi vừa đi làm, vừa dậy học tiếng Việt cho lính GI để mưu sinh. Dịp Tết Nguyên Đán 1967, trong buổi tiệc mừng năm mới tại Tòa Đại Sứ Việt Nam Cộng Hòa ở Hoa Thịnh Đốn do Đại Sứ Bùi Diễm tổ chức, Kim Chi gặp ông Phương, một sinh viên du học, con trai chủ nhà máy sản xuất đường lớn nhất miền Nam thời đó và quan trọng nhất là tánh tình của ông rất lịch thiệp và dễ mến. Dù hai người yêu nhau thắm thiết, nhưng vì sự can thiệp của gia đình, hôn sự không thành. Năm 1971, hai người đành chia tay. Ngay cả đêm trước ngày ông Phương đi lấy vợ, ông còn tìm gặp Kim Chi dù đó là một đêm rất buồn…

Thời gian ngắn sau mối tình dang dở với ông Phương, Kim Chi lập gia đình ngày 17 tháng 11 năm 1971 với ông Joe Green, một thương gia gốc Ý chuyên ngành buôn bán hàng hóa nội thất rất giàu có, và dọn về miền Nam California. Hai vợ chồng có một con trai tên Patrick, sanh ngày 2 tháng 2 năm 1974. Vợ chồng Kim Chi – Joe Green mở gần cả trăm tiệm buôn furniture khắp nước Mỹ, và đã giúp cho những người Việt Nam mới sang tị nạn sau năm 1975 bước vào nghề này, tạo công ăn việc làm cho họ trong những ngày đầu xa xứ. Sau này nhiều người đã học nghề buôn và ra mở cửa tiệm riêng. Thái Xuân và Linh Phương cũng từng hùn hạp với Kim Chi mở tiệm bán furniture.

Sau biến cố tháng 4 năm 1975, Kim Chi đến trại tị nạn Camp Pendleton để giúp đỡ những đồng hương vừa vượt thoát khỏi Việt Nam và cũng tìm gặp những người quen. Đang lái chiếc Mercedes chầm chậm trong khu trại lính, bỗng Kim Chi bắt gặp bóng dáng một người mà nàng ngờ ngợ… Kim Chi nhấn còi, người đàn ông quay lại… không ngờ đó là cố nhân. Kim Chi và ông Phương mừng rỡ khi gặp lại nhau vì đã mất liên lạc từ 3 năm. Từ đó cho đến ngày Kim Chi lìa trần, hai người như Ngưu Lang Chức Nữ mỗi năm hẹn gặp chỉ được một lần cho thỏa nỗi nhớ mong…

Tết Dương Lịch 2008, Kim Chi bị đột quỵ và hôn mê. Nhận được tin này, ông Phương đã nói với vợ rằng ông phải bay qua California thăm nàng lần cuối. Và ông đã túc trực trong bệnh viện suốt tuần cuối cùng… Ngày Kim Chi mất, ông Phương yêu cầu cho ông đặt lên nắp quan tài bó hoa hồng để tiễn biệt người ông hết mực thương yêu. Sau này, ông thành lập một hội từ thiện giúp đỡ cho trẻ em mồ côi ở Việt Nam, thể theo nguyện vọng khi Kim Chi còn sinh tiền.

Trong cuộc đời của nàng, Kim Chi góp mặt trong một số cuốn phim. Riêng cuốn Nhạc Lòng Năm Cũ do Lê Mộng Hoàng đạo diễn (số này có đăng tờ quảng cáo phim trang 32), Kim Chi lại đóng một vai trò một người vợ hiền, lúc nào cũng âm thầm chịu đựng cảnh sống thờ ơ của một người chồng lạnh nhạt, lấy nhau vì môn đăng hộ đối. Thấy vậy, nhưng cuộc tình buồn trong phim còn chưa đến nỗi nào. Cuộc tình của nàng ngoài đời với người chồng ngoại quốc, nghe đâu cũng đầm đìa nước mắt vì nàng còn phải gánh chịu nhiều cảnh nạt nộ và bạo lực. Chẳng lẽ những người đóng kịch, đóng phim hay… những oan nghiệt đó dễ dàng vận vào người?

 

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s