Ban Shotguns và ông Webster (John B. Wilson)

 

Số Đặc Biệt Mừng Sinh Nhật Thứ 80 Của Nhạc Sĩ Ngọc Chánh

Bài báo của John B. Wilson, không rõ ngày và ấn phẩm:

Ban Shotguns và ông Webster

(bản dịch từ Thế Giới Nghệ Sĩ đăng trong số báo 109 phát hành ngày 10 tháng 3 năm 2017)

Nhà làm tự điển Webster mô tả “shotguns” là võ khí “lợi hại có thể trúng hay trật trên một bình diện rộng”. Rõ ràng, ông Webster chưa bao giờ đặt chân tới Saigon, hay bất cứ nơi nào ở Việt Nam mà Pat Lâm đã đưa “những nòng Shotguns của anh ấy” đi tới thật đều đặn và vô cùng hiệu quả. Ban Shotguns của Pat Lâm gom lại hơn 67 năm kinh nghiệm trình diễn nhạc, màu sắc quốc tế, do chính Pat sáng lập, và có đủ cá tính cũng như thiện chí để làm mất việc hầu hết các ngài đại sứ!

Những nòng “shotguns” này, như những cây mà ông Webster mô tả, là võ khí đấy. Kẻ thù của họ? Trầm cảm, cô đơn… tuyệt vọng. Mức độ chính xác trong tầm ngắm của họ? 100%. Ban nhạc hầu hết là quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và Elvis Phương bên Hải Quân, Shotguns làm việc dưới danh nghĩa của Ban Hoa Tình Thương . Họ là một nhóm ca sĩ và nhạc công chuyên nghiệp, nhiều kinh nghiệm, luôn luôn nở nụ cười và có vẻ hồn nhiên đối với khán giả say mê họ, luôn luôn thẩm định lại những điểm mạnh, điểm yếu trong công việc mỗi tuần khi tập dợt vào ngày nghỉ Thứ Hai để hoàn thiện hơn. Còn sáu ngày kia trong tuần. Chà… một ngày có thể có đến ba chương trình trình diễn cho binh sĩ nghe ở ba nơi khác nhau.

Một quân nhân gần đây bình phẩm: “Những người này nghe có vẻ như họ đã trình diễn với nhau suốt 10 năm”. Thực ra, ban Shotguns chỉ mới kết hợp có bảy tháng, nhưng với một người trưởng ban như Pat Lâm, có được sự trung thành và kính nể của cả nhóm, và Nguyễn Ngọc Chánh, với hai năm Quốc Gia Âm Nhạc, có vốn liếng để soạn hòa âm ăn khách cho những bài nhạc đã nổi tiếng, thì khó có ai nghi ngờ được lời của quân nhân đó. Sự thực thì có thêm nhiều người cùng cảm nghĩ như ông ta.

Elvis, binh sĩ Hải Quân duy nhất trong nhóm, có biệt hiệu này vì khả năng tuyệt vời bắt chước phong thái và giọng hát của “Ông Hoàng” của chúng ta. Xem ra rất nghiêm trang cho độ tuổi 24, Elvis Phương thường tạo ngạc nhiên với óc khôi hài của anh. Gần đây, sau một tràng pháo tay của khán giả, Phương thông báo: “Chúng tôi có rất nhiều yêu cầu tối nay, nhưng chúng tôi sẽ tránh xa!” Nhưng rồi khi anh mở đầu bài “Wait till the Midnight Hour” và “Blue Suede Shoes” thì chắc chắn ai cũng thấy bên dưới nụ cười hiền hòa đó là sự chuyên nghiệp chín chắn.

Pat Lâm, 33 tuổi, không phải là người cao tuổi nhất thôi, mà anh là trưởng ban. Không nghi ngờ gì. Một người hát nhạc swing và một cá tính nổi bật trên sân khấu, Pat cũng nghiêm trang và kỹ lưỡng không kém trên sàn diễn. Trong những tiết mục anh không tham dự, Pat lánh vào một góc để quan sát ban nhạc, cách trình diễn… và phản ứng của khán giả.

Hàng tuần họ tập với nhau một lần, mọi người đều lè phè. Hoàng Liêm, 32 tuổi, với bài hát Mễ Tây Cơ khiến anh có biệt hiệu “Paneho” cởi phăng áo và bỏ cả giày, tay cầm guitar, tìm một chốn thoải mái khẩy đàn. Anh chơi lead guitar cho Shotguns. Còn tay rhythm guitar Nguyễn Duy Khiêm, 25 tuổi, ở sau quầy nước soda, cúi đầu xuống cây guitar học một bản nhạc mới. Chân đất và cởi trần, Chánh đeo cặp tai nghe của Pat để lắng nghe một bản nhạc đang nổi trong tủ nhạc rất dồi dào của ban nhạc, đứng trước cây đàn organ điện, và một khuôn nhạc trắng, bắt đầu viết hòa âm cho phù hợp với lối trình diễn của nhóm. Lương Quốc Hùng, 22 tuổi, tay bass của Shotguns, ngồi trên một chiếc ampli lớn… trong khi Mi Mi, mà có lẽ chúng ta nghĩ chỉ đứng làm dáng, lại tất bật lo học lời ca của những bài hát mới.

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s