Đòn bánh tét từ trời rơi xuống (thơ: Trang Y Hạ)

Mồng hai tết, đến phiên đi tưới nước

 cải bông vàng hớn hở chúc xuân ta…

 con bướm xanh vờn trên giàn khổ qua

 bay quanh quẩn tắm trong màu nắng mới !

 

 

          Người tù: đứng, nằm, ngồi – buồn vời vợi…

          lao động vinh quang sần sụi đôi tay !

          tù ngoan ngoãn thân phận người ăn mày

          ngửa tay hứng, ai cho gì ăn nấy…

 Hăm bốn tuổi – tim ta hừng hực cháy

 có lẽ nào ôm nỗi nhục trầm luân ?

 thương bạn tù và thương đời quá chừng !

 nghĩ xấu hổ với nàng xuân quá thể.

            Ngoài rào kẽm giọng nữ nhi rất khẽ…

            hoảng hồn: nghe… đòn bánh tét quăng vô

            vội ngó lên chòi canh vẫn im khô

            không ai gác nên lòng thôi run sợ !

 Dấu đòn bánh đáy thùng còn bỡ ngỡ

 chị, em? Cho… cũng là nghĩa tình thôi !

 suốt năm dài, trong tâm luôn bồi hồi

 cứ tưởng tượng hình ảnh người cho bánh…

            Trời mưa bão cũng đến hồi phải tạnh

            ân nghĩa nầy quyết không thể nào quên

            mấy mươi năm dù bươn chải gập ghềnh

            con én liệng mùa xuân về lại nhớ

Trang Y Hạ

Trại K4 Long Khánh 1976

Mong rằng, Chị hay Em đọc được những lời nầy!

 

 

Trang Y Hạ

 

 

 

 

 

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s