T I Ế N G X Ư A
Sáng tác D ư ơ n g T h i ệ u T ư ớ c
* * *
Hoàng hôn lá reo bên thềm
Hoàng hôn tơi bời lá thu
Sương mờ ngậm ngùi xuân xanh
Bâng khuâng phím loan vương tình….!
( T i ế n g X ư a )
T H A N H T H Ú Y
“TIẾNG HÁT KHÓI SƯƠNG”
– Thanh Thúy, tên đầy đủ là Nguyễn Thị Thanh Thúy, là một trong 10 nữ ca sĩ có ảnh hưởng lớn nhất đến nền Tân nhạc Việt Nam trước năm 1975, cũng là Nữ hoàng của thể điệu Bolero và Rumba-Bolero. Tên tuổi của bà gắn liền với nhạc sĩ Trúc Phương – ông hoàng của thể điệu Bolero và những tình khúc tiền chiến mà nổi bật hơn cả là bản “Giọt mưa thu” bất hủ của cố nhạc sĩ Đặng Thế Phong. Là người yêu trong mộng của cả một thế hệ, bà được các nhạc sĩ, nhà thơ, nhà văn, đạo diễn truyền hình nổi tiếng… ca ngợi hết lòng với rất nhiều mỹ danh, trong đó nổi tiếng nhất là Tiếng hát Liêu Trai và Tiếng Hát Lúc 0 Giờ.
– Nhà thơ Nguyên Sa viết: “Thanh Thúy là nữ ca sĩ được ngợi ca nhiều nhất trong văn, trong thơ. Thi sĩ Hoàng Trúc Ly, nhà văn Mai Thảo, nhà thơ Viên Linh, nhà văn Tuấn Huy…. Bởi vì Thanh Thúy chính là người yêu trong mộng của cả một thế hệ, trong đó có những nhà văn, nhà thơ ….”Tiếng hát Thanh Thúy đã từng được nhà văn Mai Thảo mệnh danh là “Tiếng hát lúc 0 giờ”; giáo sư triết học Nguyễn Văn Trung thì gọi bà là “Tiếng hát liêu trai”; nhạc sĩ Tuấn Huy gọi là “Tiếng sầu ru khuya”.
– Nhiều nhạc sĩ, thi sĩ sáng tác ca khúc, bài thơ để dành tặng riêng cho Thanh Thúy, như Trịnh Công Sơn viết bản nhạc đầu tay Ướt mi và “Thương một người”, Tôn Thất Lập sáng tác “Tiếng hát về khuya”, Anh Bằng sáng tác ca khúc “Tiếng ca u hoài” để tặng bà, Y Vân với “Thúy đã đi rồi”, và rất nhiều sáng tác của Trúc Phương đều lấy cảm hứng từ tình cảm của ông dành cho Thanh Thúy.
– Nhà thơ Hoàng Trúc Ly đã viết tám câu thơ lục bát nổi tiếng bày tỏ lòng giao cảm với tiếng hát Thanh Thúy, tựa đề “Sầu ca sĩ”
– Nhà thơ Vũ Hối, qua nét bút độc đáo như tranh vẽ dành tặng bốn câu thơ:
Liêu trai tiếng hát khói sương
Nghẹn ngào nhung nhớ giòng Hương quê mình
Nghiên sầu từng nét lung linh
Giọng vàng xứ Huế ấm tình quê hương.
– Trước 1975, Saigon – miền Nam là vùng đất lạ lùng, chiến sự vốn tàn khốc và kéo dài triền miên gây bao tang tóc khổ đau, nhưng cũng tạo ra một thế hệ sáng tác, biểu diễn và thưởng lãm ca nhạc đặc sắc lắm. Phần nhiều anh em bây giờ không hiểu hết về ca nhạc thời đó, có người coi nó là bi lụy, một liều thuốc giảm đau tạm bợ của dân tộc kỳ nội chiến, hoặc chỉ là những tiếng thở dài kiểu như “anh sinh ra làm lính chiến, em chọn kiếp đến vũ trường”, có lẽ vì họ hay gia đình của họ không sinh sống trong vùng đó, thời đó. Bây giờ, khi cuộc chiến đã qua đi, thử hỏi trong tâm trí hầu hết người Saigon và miền Nam họ còn nhớ gì về thời cuộc đó: chết chóc, hay tang thương, hay hận thù? Không. Cái mà họ và con cháu của mình nhớ mãi, chính là các bản bi-tình-ca, một thứ khiên giáp xếp dãy làm thành trì bảo vệ tâm hồn con người trước những ô trọc, bạo tàn của chiến tranh! Thời đó, hàng trăm hàng ngàn bài hát ra đời trong sự đón chờ từng ngày từng giờ của công chúng, họ xếp hàng mua sheet nhạc, mua băng, mua dĩa và đến các phòng trà, vũ trường để được nghe nhịp đập trái tim mình, biết đâu đây cũng chính là đêm cuối…
– Và, danh ca được yêu mến hàng đầu lúc đó là Thanh Thuý. Từ một cô ca sỹ gốc Huế nhỏ nhắn, lưu lạc vào Saigon với gia cảnh rất khó khăn, Thanh Thuý bằng chính chất giọng của mình đã trở thành “người yêu trong mộng của cả một thế hệ, cô được các nhạc sĩ, nhà thơ, nhà văn, đạo diễn truyền hình nổi tiếng ca ngợi hết lòng”. Rất nhiều nhạc sỹ đã viết bài hát riêng về Thanh Thuý, thậm chí là những tác phẩm đầu tay, trong đó phải kể đến Trúc Phương (Hình bóng cũ, Lời ca nữ, Mắt em buồn, Tình yêu trong mắt một người, Mắt chân dung để lại), Trịnh Công Sơn (Ướt mi, Thương một người), Châu Kỳ (Được tin em lấy chồng), Hoàng Thi Thơ (Lời hát tạ ơn, Tôi yêu Thúy), Y Vân (Thúy đã đi rồi), Nhật Ngân (Lời tự tình), Anh Bằng & Lê Dinh (Phận tơ tằm), Tiếng ca u hoài, Chuyện buồn của Thúy), Minh Kỳ & Vũ Chương (Tình đời), Tôn Thất Lập (Tiếng hát về khuya)…
– Trong bối cảnh cả thiên hạ bên ngoài coi Saigon và miền Nam là thứ ung nhọt, là bê tha, trụy lạc, là sự thất bại… thì những con người đang sống ở đây đã có được những thần tượng của mình, trong đó Thanh Thuý – bằng giọng hát có một không hai, không mỹ từ nào tả hết – đã trở thành một ký ức đẹp đẽ không thể nào quên được trong tâm hồn người mộ điệu, trước đây và mãi về sau…
– Mời anh em thử lắng nghe một lần nữa “giọng ca về khuya”, tiếng lòng thời chinh chiến “Tiếng xưa” của NS tài hoa Dương Thiệu Tước.
T i ế n g. X ư a
Tác giả D ư ơ n g. T h i ệ u. T ư ớ c
Hoàng hôn lá reo bên thềm
Hoàng hôn tơi bời lá thu
Sương mờ ngậm ngùi xuân xanh
Bâng khuâng phím loan vương tình
Đâu bóng trăng xưa mơ khúc nghê thường
Phải tàn một thời liệt oanh xa đưa gió mây lạnh lùng
Chiều thu nhớ nhung vì đâu, thắm đôi giòng Châu
Tiếc thay tại sao đành lỡ làng man mác khói hương Bay dịu dàng như tóc mây vương
Dáng liễu mơ màng cung đàn nhỏ lệ Tầm Dương ai đó tri âm biết cùng.
Hoàng hôn gió sương lạnh lùng
Hoàng hôn bao niềm nhớ nhung
thiết tha đàn rung tiếng tơ
vấn vương trôi theo mây mờ
đâu khúc cô liêu duyên dáng tiêu điều
dư âm chìm theo giòng Châu tràn lan sóng vương mạch sầu.
Đàn ơi thiết tha vì đâu, tiếng xưa trầm ngâm lắng rung đường tơ bao mơ màng
Lưu luyến hương thu thêm dịu dàng
Ai có hay chăng Say khúc ưu tư, gió sương chiều thu buồn mơ ai đó tri âm hững hờ…
nguon: thuy nguyen facebook
Khám phá thêm từ Thanh Thúy
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

❤️❤️❤️
ThíchĐã thích bởi 1 người