Tưởng Niệm 10 Năm Ca Sĩ Ngọc Lan – Và Những Tâm Tình Với Đạo Diễn Trần Thăng (Nguyễn Đức Tuấn)

 

 

NgocLan3

 

 

 

Chị nằm đó gương mặt đẹp dịu dàng, đôi mắt nhắm nghiền như vừa bắt đầu một giấc ngủ dài, chiếc áo trắng tinh khiết chị mặc hôm nào lên sân khấu hôm nay như tỏa ngời sáng làm người ta cứ mường tượng rằng chị là hiện thân của thiên thần, và bây giờ nàng thiên thần đó đang đi trở về nước Chúa sau một cuộc hành trình dài ở chốn nhân gian…

Đó là hình ảnh đẹp mà tôi vẫn tưởng rằng sẽ không còn hình ảnh nào đẹp hơn thế nữa, hình ảnh mà tôi, Ngọc Huệ, Don Ho và tất cả những anh chị em nghệ sĩ được chứng kiến lần cuối cùng khi chị còn nằm ở nhà nguyện trước ngày người ta đưa chị đi an nghỉ…

Mới đấy mà đã tròn 10 năm, thời gian thắm thoát thoi đưa, 10 năm trôi qua mà mình cứ ngỡ là giấc chiêm bao, 10 năm với biết bao thăng trầm, đổi thay trong đời sống và 10 năm chắc giờ này chị đã thật sự là cánh thiên thần đang ở trên cao đâu đó!

Cũng vẫn là một ngày đẹp trời, tôi gặp anh – đạo diễn Trần Thăng của trung tâm Mây Productions ngày nào, ngồi đối diện với anh trong căn quán nhỏ bên bờ hồ vắng lặng, tuy chỉ là lần đầu tiên gặp mặt nhưng hai chúng tôi như hai người quen đã lâu năm, những câu chuyện của kỷ niệm ngày xưa, của tình bạn, của tình yêu và cả những nỗi đau khi nhận được tin người thân tín nhất của mình vừa ra đi…

Trong tất cả những câu chuyện mà anh đã tâm tình với tôi, dĩ nhiên anh đã hơn một lần nhắc nhở đến tên chị: nữ ca sĩ Ngọc Lan, mặc dù đã 10 năm trôi qua nhưng trong giọng nói đó của anh vẫn giống như nàng Ngọc Lan còn hiện hữu ở chốn dương trần này, và trong những câu chuyện chia sẻ về người quá cố có một lúc anh đã nói rằng, hiện giờ anh vẫn còn gìn giữ,một di sản nghệ thuật khá lớn còn lại của cố ca sĩ Ngọc Lan. Biết bao nhiêu hình ảnh, các đoạn phim đã thực hiện hoặc còn dang dở tại phim trường hoặc trên các sân khấu… Và di sản ấy anh đã ôm ấp chúng như một kỷ niệm đẹp trong cuộc đời làm nghệ thuật của anh, tôi hỏi anh”Thế tại sao trong suốt 10 năm qua anh không mang mớ di sản đó ra cho đời thưởng thức?” anh cười, đáp rằng anh cũng không biết tại sao anh không làm điều đó, nhưng bây giờ khi thời gian đã tròn 10 năm tưởng niệm sự ra đi mãi mãi của người nữ ca sĩ khả ái ấy thì anh bỗng chợt nghĩ hình như anh cần phải mang những gì còn lại của nữ ca sĩ Ngọc Lan gửi đến cho cuộc đời… Bởi vì một lẽ rất đơn giản chẳng lẽ anh lại cất giữ mớ kỷ niệm ấy thêm 10 năm nữa à? Và như thế thì anh thật không phải đạo với người đã đi xa…

Hơn thế nữa anh còn muốn dịp này tìm kiếm tuyển chọn nhiều tiếng hát của thế hệ kế thừa, như những hạt giống từ “mơ ước cống hiến nghệ thuật”, yêu ca hát, trình diễn góp mặt trong các chương trình trình diễn trên sân khấu cũng như, qua các DVD Ca nhạc, dù có sự tái xuất hiện-trở lại, cùng với những tinh hoa mới như bông hoa xinh tươi của một thế hệ nối tiếp, mà mọi người chờ mong. Tôi tin rằng sự tham gia của thế hệ trẻ tiếp nối sẽ hưởng ứng các cuộc tuyển chọn để có cơ hội cống hiến

Vâng, đó là một phần tâm tình của đạo diễn Trần Thăng nhân dịp 10 năm tưởng niệm cố ca sĩ Ngọc lan, khi người viết nhắc đến tên nữ ca sĩ Ngọc Lan thì anh Hồ Văn Xuân Nhi cũng là hội trưởng hội cựu học sinh Nguyễn Thượng Hiền – Tân Bình cho biết chị cũng là cựu học sinh của trường Nguyễn Thượng Hiền, và bài viết này lên khuôn như một sự trùng hợp vì ngày 2 tháng 7 sắp tới sẽ là lần họp mặt của năm thứ hai của hội cựu học sinh Nguyễn Thượng Hiền -Tân Bình được tổ chức tại Diamond Seafood Cali, và có lẽ trong buổi họp mặt sắp tới, thầy cô, anh chị em bạn bè cũ sẽ được nghe lại những ca khúc do nữ ca sĩ Ngọc lan và những tiếng hát nối tiếp, sau chị cả một thập niên, như Lâm Thúy Vân, Y Phương… và những tiếng hát đáng yêu khác để hát như một tưởng niệm về người bạn đồng môn một ngôi sao ngời sang băng xa, đã ra đi… vời vợi

Cuối cùng, nếu như lời của đạo diễn Trần Thăng sẽ là sự thật thì hi vọng lắm một ngày đẹp trời nào đó, gần đây chúng ta sẽ được nghe, thưởng thức lại những giòng nhạc tình qua hình ảnh và giọng hát bất hủ của cố ca sĩ Ngọc Lan

Trời bên ngoài vẫn mưa, giống như buổi chiều mà chúng tôi đã cùng nhau lội mưa đến viếng chị lần cuối trong căn nhà quàn vắng lặng…

Tôi chờ những tác phẩm tương lai ra đời, như sau cơn mưa là nắng tạnh, rực rỡ

Nguyễn Đức Tuấn

Nguồn http://www.dutule.com

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s