Tâm bút Việt Hải

Nhà Văn Việt Hải và Thân Mẫu

Nhà Văn Việt Hải và Thân Mẫu

 

 

 Trầm ngâm một mình

Ngày 5 tháng 7, 2015 là ngày tôi mất mẹ, mấy hôm cuối cùng đi thăm mẹ tôi thắm thía câu ca dao:

 

Mẹ già như chuối chín cây,

Gió đưa mẹ rụng con rày mồ côi.

 

 

Và rồi gió đưa mẹ rụng thật, tôi cảm nhận một nghịch cảnh lo sợ mà tôi phải đối diện từ lâu, nhưng khó cưỡng lại bởi vì luật tạo hóa của diễn trình Sinh Bịnh Lão Tữ, mà tiến trình Bịnh Tử khiến con người vất vả. Tôi thấy và hiểu như vậy. Dù rằng lời cầu xin ngày nào trong hồn tôi:

 

Đêm đêm con thắp đèn trời,

Cầu cho Cha Mẹ sống đời với con.

 

 

Ông Bà Trần Phước Dũ, thân sinh của Nhà Văn Việt Hải.

Ông Bà Trần Phước Dũ, thân sinh của Nhà Văn Việt Hải.

 

Giờ đây cả 2 đấng sinh thành đã bỏ tôi ra đi, lệ lòng ngậm ngùi cho sự cảm nhận tiếc nuối và trống vắng trong hồn tôi,…

 

Trần Việt Hải

Viet-Hai_1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s