Bài ca sương khói (thơ: Huy Uyên)

Thanh Thúy xin chân thành cảm tạ Thi Sĩ Huy Uyên đã gởi tặng “Bài ca sương khói”, một bài thơ đã được sáng tác nhiều thập niên về trước.

 

 

Bài ca sương khói

 

Em mắt nai buồn ngơ ngác

nữa-đêm-ngoài-phố

bóng ai về hoen ướt-mi

qua rồi tàu-đêm-năm-cũ

khi xa thương nhớ một người .

 

Ơi người yêu trong mộng một đời

mênh mang tình đi rồi đến

tóc em chia hai đường chơi vơi

giấc mơ say sương chiều bãng lãng .

 

Em đi hai bờ sương khói

còn lại đây chuyện cổ-tích buồn

nghẹn ngào mắt ai hờn dỗi

để người hoang mê mà giọt lệ lơi buông .

 

Em lưới tình sa chim cánh hải-âu

giọng trầm đau từng thang-cung-bậc

ước mơ trôi xanh theo ánh đèn màu

để đêm về mình em ngồi khóc .

 

Đời có chi mà em u-sầu-bi-cảm

tuổi đá vàng bay với khói sương

ngày vui thôi rồi cũng qua mau

ai nỡ đem đời ra rao bán

để tôi cầm tù vết thương .

 

Thôi em Thúy-đã-đi-rồi

mà giòng đời đâm sâu vào tim mê hoặc

dang dỡ mối tình em tôi

bầm máu đêm đen theo từng ca khúc .

 

Sông hồ trao nhau

bao đoạn đời chìm nổi

để nhớ nhau -mà chỉ nhớ một người thôi

tiếng-ca-u-hoài,người ơi quá tội

buồn-trong-kỹ-niệm đắng cay người .

 

Mai kia chuyến-tàu-hoàng-hôn về muộn

tiếng-xưa ai dịu dàng câu hát trong tôi

giòng sông,lỡ bồi,quán vắng

phiến-đá-sầu chạy quanh tim đời .

 

Đắng cay yêu-là-chết-trong-lòng

tấm-thẻ bài ai đưa tiển

mộ đã vàng lá cỏ khói sương

chôn mối tình xưa

giữa giòng đời tan biến .

 

Những giọt nước mắt chảy theo cơn mưa

quên rồi ngày tháng

bên người xót xa bờ bến cũ

lòng ai ngập đầy bão-tố

hỏi em đi xa mà đã về chưa .

Hoa nhớ thương ai mà hoa khóc

em rồi cũng bay đi như mây trời

mộng người nổi sầu khép chặt

chuyện của hai mình còn lại riêng tôi .

 

 

Hai-lối-mộng, ai-cho-tôi-tình-yêu

chiều cuối tuần để buồn-trong-kỹ-niệm

em tan rồi bóng-nhỏ-đường-chiều

dĩ-vãng thôi sao nhiều cay đắng .

 

Nhớ em chuyến tàu-đêm-năm-cũ

tim ai bầm máu xa trôi

khuya buồn một mình lang thang nữa-đêm-ngoài-phố

mộng tưởng đớn đau xin-cám-ơn-đời .

 

Chia hai vĩnh biệt phương xa

bỏ lại cho ai tháng ngày phố nhỏ

em xưa đâu và đâu giọng ca

giấc-ngũ-cô-đơn

mà lòng mãi hoài tiếc nhớ …

 

 

4 comments on “Bài ca sương khói (thơ: Huy Uyên)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s