Hồ Điệp, cánh bướm lạc biển sầu (Trần Quốc Bảo)

 

Ho Diep

 

 

Sau 1975, những người yêu thơ miền Nam ngày cũ chỉ còn nghe lại được giọng ngâm vàng Hồ Điệp qua những cuốn băng cassette xa xưa do Thục Vũ thực hiện năm 1971, hay trong băng Mây Hồng của Hồng Vân thu thanh năm 1972, chứ ít ai còn được gặp, còn nghe thấy tăm hơi về người ngâm sĩ tài hoa lẫy lừng này, vậy thì sau ngày đổi đời của 1975, Hồ Điệp giờ đây trôi giạt về góc trời nào, còn sống hay đã mất?

 

Tháng 5, là tháng sinh của Hồ Điệp, nói rõ hơn nữa, ngày 5 tháng 5 năm Canh Ngọ (1930), Hồ Điệp tên thật Nguyễn Thị Tý, tự Nhu ra đời trong một gia đình có nhiều chị em biết hát chầu văn lẫn cô đầu. Theo lời kể của nhà thơ Hoàng Hương Trang, “chính nhà thơ Đinh Hùng (người sáng lập ra chương trình Tao Đàn từ năm 1954) đặt tên Hồ Điệp cho cô. Đinh Hùng khám phá ra một Hồ Điệp ca trù rất hay, ngâm sa mạc, bồng mạc, lẫy kiều rất tài tình, chất giọng độc đáo, sâu lắng không ai bắt chước được, nên nhà thơ Đinh Hùng đã mời cô về cộng tác với chương trình thơ ca Tao Đàn hàng đêm trên làn sóng đài phát thanh Sàigòn. Từ đó cả miền Nam đêm đêm lắng nghe Hồ Điệp ngâm thơ. Cũng chính lãnh vực ngâm thơ đã chôn vùi sự nghiệp ca trù của cô. Người ta chỉ nhớ một Hồ Điệp ngâm thơ mà thôi. Hồ Điệp đã từng được chọn đi trình diễn ca trù, ngâm thơ, kịch thơ ở nhiều nước, ở đâu cũng được hoan nghênh nhiệt liệt, nhất là người Việt xa quê hương nghe Hồ Điệp ngâm thơ trên đất Pháp, Thụy Sĩ, Thái Lan, Nhật Bản và Đài Loan, họ khóc nức nở”.

 

Tin cuối cùng cũng từ thi sĩ Hoàng Hương Trang cho biết: “Sau 1975, cuộc sống quá khó khăn đã đẩy Hồ Điệp đi tìm đường sống xa quê hương, và biển cả cùng những lọc lừa đã chôn vùi một tài hoa ngâm vịnh. Từ đó không có giọng ngâm thơ nào xứng đáng kế vị Hồ Điệp. Di ảnh của Hồ Điệp hiện nay được thờ ở chùa An Lạc, đường Phạm Ngũ Lão, Quận 1. Trên di ảnh đề ngày mất 15 tháng 5 Mậu Thìn (1988), có lẽ đó chỉ là ngày ra đi của Hồ Điệp chứ không phải là ngày mất thật sự”.

 

Nhân tháng 5 trở về, quay quắt 25 năm ngày mất âm thầm của một giọng ngâm trác tuyệt, Thương Hoài@ chợt nhớ vô cùng 2 câu thơ của thi sĩ Vũ Hoàng Chương từng viết tặng 2 tên tuổi lẫy lừng: Mặc Thu và Hồ Điệp, ông viết tặng như sau: “Mưa cầm, gió bắt thương Hồ Điệp Thép đợi, gang chờ xót Mặc Thu”. 25 năm, thời gian dù đã phôi phai nhiều thứ, nhưng làm sao chúng ta có thể quên một cánh bướm tài hoa của miền Nam giờ đây đã lạc biển sầu.

 

 

 

Ho Diep

 

(trích bài viết của Trần Quốc Bảo đăng trong tuần báo Viet Tide phát hành thứ sáu ngày 31 tháng 5 năm 2013)

 

Trần Quốc Bảo

Trần Quốc Bảo

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s