Buổi lễ cầu siêu Nhạc Sĩ piano Đoàn Châu Bào rưng lệ tình thân (Trần Quốc Bảo)

Hàng ngồi từ trái sang phải: Linda Agogo, Duy Thanh, bé Mèo, Mai Lệ Huyền, bé Trúc, Phương Hồng Quế, Ngọc Minh, Ngọc Trọng và hàng đứng từ trái: Ngọc (Việt Tide), Quốc Anh, Trang Thanh Lan, Đạt, Yến Tú Quỳnh, Tuấn Châu, thầy Thích Minh Mẫn, Trung Nghĩa, Thanh Lan, Mai Ngọc Khánh, Lưu Thế Vũ, Đan Thanh, Michael Trụ, Linh Phương, Phượng Linh, Phượng Khanh chụp tại lễ cầu siêu nhạc sĩ Đoàn Châu Bào thứ ba ngày 4/3/2014 tại chùa Huệ Quang

Hàng ngồi từ trái sang phải: Linda Agogo, Duy Thanh, bé Mèo, Mai Lệ Huyền, bé Trúc, Phương Hồng Quế, Ngọc Minh, Ngọc Trọng và hàng đứng từ trái: Ngọc (Việt Tide), Quốc Anh, Trang Thanh Lan, Đạt, Yến Tú Quỳnh, Tuấn Châu, thầy Thích Minh Mẫn, Trung Nghĩa, Thanh Lan, Mai Ngọc Khánh, Lưu Thế Vũ, Đan Thanh, Michael Trụ, Linh Phương, Phượng Linh, Phượng Khanh chụp tại lễ cầu siêu nhạc sĩ Đoàn Châu Bào thứ ba ngày 4/3/2014 tại chùa Huệ Quang

Nhìn Thượng Tọa Thích Minh Mẫn đeo giải khăn tang lên đầu Bé Thanh Trúc, ái nữ duy nhất của nhạc sĩ Đoàn Châu Bào và người vợ trước là ca sĩ Mai Lệ Huyền, hầu hết những thân hữu hiện diện lúc 12g trưa thứ ba tuần qua (4/3) tại chùa Huệ Quang khó ai tránh khỏi cảnh nao lòng. Mặc dù là một ngày thứ ba làm việc nhưng nhiều người vẫn đến từ rất sớm như Thanh Lan, Ngọc Minh, Phượng Linh, Trang Thanh Lan, Linh Phương, Phượng Khanh, Mai Ngọc Khánh, Đan Thanh, Trung Nghĩa, Thủy, Quốc Anh, Lưu Thế Vũ, Tuấn Châu, Michael Trụ, Vũ Công Lý, Ngọc Trọng, Mỹ Lan.. Có cả chị Yến, chủ nhân nhà sách Tú Quỳnh phải nhờ người trông tiệm để đến Chùa thắp nén nhang. Có Ông Thụy Như Ngọc, bận rộn với tuần báo Việt Tide nhưng cũng đã cùng với Đạt Đoàn, Duy Thanh ghé sớm. Cảm động nhất là đôi vợ chồng nghệ sĩ Linda Nghĩa từ San Diego không quản ngại đường xa, đến với người bạn MLH thân thiết hơn mấy chục năm. Những lời nhắc nhớ kỷ niệm của Trung Nghĩa, Phương Hồng Quế dành cho MLH và nhạc sĩ Đoàn Châu Bào gợi lại nhiều kỷ niệm những ngày người pianist tài hoa còn sống. Nhưng làm rơi lệ nhiều nhất, đó là lúc MLH lên cám ơn từng người hiện diện. Có lúc tiếng nói chị bị nấc nghẹn bởi những cảm xúc vỡ bờ, và hình ảnh bé Trúc lên thấm nước mắt cho Mẹ đã làm nhiều con mắt thân hữu rưng rưng thêm một lần nữa. Nỗi buồn lưu luyến người đi đã đành, nhưng khi nhìn thấy hoàn cảnh một mẹ một con đơn chiếc của một người phụ nữ nổi tiếng trong sự nghiệp ca hát nhưng cuộc sống lại rất hẩm hiu gần 20 năm qua, tôi và bạn bè đã không cầm được nước mắt. Người phụ nữ đó, làm tôi nhớ đến cánh cò cô quạnh giữa trời đêm và hai câu thơ lục bát mà ai đó đã viết:

Cánh cò cõng nắng cõng mưa

Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió sương

    Người viết gặp chị Mai Lệ Huyền lần đầu, đó là tháng 5 năm 1985, khi tôi được Anh LQB lo phần tổ chức một buổi văn nghệ tại trại Pendleton (San Diego) kỷ niệm 10 năm dân tỵ nạn rời bỏ quê hương. Chương trình hôm đó có sự nhận lời của Thanh Thúy, Nam Lộc, Mai Lệ Huyền, Việt Hùng, Mỹ Thể, Rick Murphy, Mai Ngọc Khánh, ban nhạc Anh Tài, Quốc Sĩ.. Khi tôi gọi đến chị để mời tham gia, thấy lý do chính đáng, vả lại gần nhà, Mai Lệ Huyền nhận lời ngay mặc dù chị lúc đó vừa sanh Bé Thanh Trúc được vài tháng và còn rất yếu. Cháu sinh ra đời không khỏe mạnh như những đứa trẻ khác, nhưng bù lại, cháu rất được thương yêu chiều chuộng từ Mẹ và những tình thân. Mỗi khi gặp cháu, dù hôm nay đã ở tuổi 29, Bé Trúc vẫn hồn nhiên thật đáng yêu như một thiên thần.. Một thiên thần với trái tim và tâm hồn không hề tì vết. Nói về cuộc sống và tình thương, thì đối với tôi, cháu là người có đầy đủ mọi điều. Và càng nhìn thấy điều đó, càng hiểu hơn những giọt nước mắt của chị MLH, mỗi khi chị vừa phải bay đi show, vừa phải lo tìm người chăm sóc cháu, rồi có lúc Mẹ khỏe thì con bịnh, hoặc lúc con vui đùa thì Mẹ đang nằm lặng lẽ giữa cơn đau.. Ôi! những gánh nặng ưu phiền đó đã chồng chất lên vai người phụ nữ đầy hào quang này trong suốt 29 năm dài, một quãng đời người của thời xuân sắc nhất.

     Có ai đó đã nói rằng: “Vì Thượng Đế không có mặt ở mọi nơi, nên Ngài đã sinh ra những người Mẹ để chăm sóc chúng ta”, lời đó quả không sai. Dưới đây là một câu chuyện thật cảm động để nói về tình Mẹ mênh mông, xin gửi tặng đến chị Mai Lệ Huyền, cánh cò đã một đời chở người con yêu quý của mình bay giữa trời sương gió.

    Câu chuyện nói về một gia đình nghèo khổ, khi đứa con vừa bắt đầu đi học thì người cha qua đời, hai mẹ con cùng dìu dắt nhau đi và dùng đống đất đổ nhè nhẹ phủ lên để tiễn biệt người cha. Người mẹ không đi thêm bước nữa mà ở vậy nuôi dưỡng con thơ. Lúc đó trong thôn chưa có điện, mỗi tối thằng bé thắp ngọn đèn dầu bé tí đọc sách, vẽ tranh.Người mẹ thì từng mũi kim sợi chỉ may vá đan áo cho con.Ngày tiếp ngày,năm kế năm những tấm bằng khen cứ đắp lên vách tường đất loang lổ của họ. Đứa con cứ như ngọn trúc xanh của mùa xuân vụt lên phơi phới ,nhìn đứa con cao nhanh hẳn thì đuôi mắt mẹ cũng xuất hiện nhiều nếp nhăn mỗi lần cười khi nhìn thấy con nhận được phần thưởng.

    Nhưng dường như trời không thương mẹ con họ,khi đứa con vừa thi vào trường trung học của huyện thì mẹ bị bệnh phong thấp nặng.Việc đồng áng làm không nổi,có khi cơm ngày hai bữa cũng không đủ ăn.Lúc đó học sinh ở trường trung học mỗi tháng phải nộp 30kg gạo. Đứa con biết mẹ không có khả năng nên nói với mẹ: “Mẹ ơi, con sẽ nghỉ học để giúp mẹ làm ruộng nhé”. Bà mẹ vò đầu con, âu yếm nói: “Con có lòng thương mẹ như vậy, mẹ rất vui, nhưng không đi học không thể được. Hãy yên tâm. Mẹ sinh ra con, mẹ sẽ có cách nuôi con. Con hãy đến trường ghi danh đi, mẹ sẽ mang gạo lên sau. Đứa con ngang bướng cãi lại, không chịu lên trường. Người mẹ bực mình tát mạnh lên mặt con, Đó là lần đầu tiên đứa con 16 tuổi trong đời bị mẹ đánh như vậy.

   Đứa con cuối cùng cũng cắp sánh đến trường. Nhìn sau lưng con cứ xa xa dần theo con đường mòn, người mẹ vò trán suy nghĩ. Không lâu, bếp của trường cũng nhận được gạo của người mẹ bệnh tật mang đến. Bà khập khễnh bước vào cổng, với hơi thở hổn hển từ trên vai thả xuống một bao gạo nặng trĩu. Người phụ trách nhà bếp mở gạo ra xem, hốt một vóc lên xem lập tức cột chặt miệng bao lại nói: ” Các người chỉ thích làm lợi cho mình. Bà xem gạo nè, có thóc có sạn có hạt cỏ làm sao mà ăn”. Người mẹ ngượng ngùng đỏ cả mặt, nói lời xin lỗi. Người phụ trách nhà bếp không nói gì thêm mang gạo vào nhà.Người mẹ lại móc trong túi gỡ ra mấy lớp vải lấy ra 5 đồng nói với người phụ trách : “Đây là tiền phí sinh hoạt của con tôi tháng này làm phiền ông chuyển đến dùm. Ông đùa nói: “Thế nào, bà nhặt được trên đường đó à”. Bà Mẹ mắc cở đỏ mặt nói lời cám ơn rồi quay lưng đi.

    Rồi lại đến một tháng, bà nhọc nhằn vác bao gạo đến nhà bếp, người phụ trách nhà bếp vừa nhìn gạo xong thì cột chặt lại, cũng là thứ gạo đủ màu sắc. Ông nghĩ, có lẽ lần trước do không dặn người này rõ ràng, ông nhẹ nhàng từng chữ nói với bà: “Bất cứ thứ gạo gì chúng tôi đều nhận, nhưng làm ơn để rịêng ra, cho dù thế nào cũng không được để chung, như vậy chúng tôi không thể nào nấu được, nấu ra thì cơm sẽ bị sượng. Nếu lần sau còn như vậy tôi sẽ không nhận”. Bà hốt hoảng thành khẩn nói: “Thưa ông! gạo nhà tôi đều như vậy cả, phải làm thế nào? Người phụ trách đùng đùng nói : “Một sào ruộng nhà bà mà có thể trồng được cả trăm giống lúa như vậy à? thật buồn cười”. Bị la như thế bà không dám nói năng gì, chỉ biết lặng lẽ cúi đầu, người phụ trách cũng làm lơ để bà đi.

    Đến tháng thứ ba, bà lại vất vả vác đến một bao gạo, vừa nhìn thấy người đàn ông la bà lần trước, trên mặt bà lại hiện lên nụ cười còn tội hơn là khóc. Ông ta vừa nhìn thấy gạo bỗng giận dữ quát lớn nói: “Tôi nói vậy mà bà vẫn cứ như vậy không đổi, sao mà ngoan cố, cũng thứ gạo tạp nhạp này, bà xem đi. Lần này mang đến thế nào thì mang về như vậy! Hình như bà đã dự đoán trước được điều đó, bà liền quỳ xuống trước mặt người phụ trách, hai dòng lệ trào ra trên khóe mắt, buồn bã nói: “Tôi nói thật với ông, gạo này là tôi đi xin đấy. Ông giật bén người, hai mắt tròn xoe nói không nên lời. Bà ngồi phịch xuống đất, lộ ra đôi chân biến dạng, sưng húp và rơi lệ nói: “Tôi bị bệnh phong thấp đi lại rất khó, không thể làm ruộng được. Con tôi đòi bỏ học giúp tôi, bị tôi đánh nên trở lại trường học”. Bà cầu xin người phụ trách làm thế nào vừa dấu bà con hàng xóm lại càng sợ đứa con biết được sẽ tổn thương lòng tự trọng của nó. Mỗi ngày trời còn chưa sáng bà len lén cầm cái bao chống gậy đi cách thôn khoảng 10 dặm để van xin lòng thương của những người khác, rồi đợi trời thật tối bà một mình âm thầm về. Gạo bà xin được đều để chung vào. Tháng kế tiếp vừa mang gạo đến trường bà nhìn người phụ trách , chưa nói mà nước mắt lưng tròng. Ông đỡ bà dậy nói: “Thật là ngừơi mẹ tốt, tôi sẽ lập tức đi trình với hiệu trưởng, để trường miễn học phí cho con bà” . Bà vừa nghe xong hốt hoảng lắc đầu nói : “Đừng! Đừng! nếu con tôi mà biết tôi đi xin để nuôi nó đi học sẽ làm nó tổn thương và như thế ảnh hưởng đến sự học của nó. Ông hiểu ý bà nói: “À,thì ra bà muốn tôi dấu kín điều này, được rồi , tôi nhớ”. Bà khập khểnh như người què quay lưng đi. Cuối cùng thì hiệu trưởng cũng biết được sự việc với nét mặt hiền hòa và nói : “Vì gia đình bà quá nghèo, trường sẽ miễn học phí và tiền sinh hoạt 3 năm.

    Ba năm sau , đứa con đã thi đậu vào trường đại học. Ngày tốt nghiệp, chiêng trống vang trời, hiệu trưởng đặc biệt chú ý đến người học sinh có hoàn cảnh khó khăn này và mời cậu ta lên lễ đài .Cậu ta ngạc nhiên nói: “Thi đạt điểm cao có rất nhiều , vì sao bảo em lên lễ đài? Lại càng làm mọi ngừời ngạc nhiên hơn là trên lễ đài nổi lên liên tiếp ba hồi trống vang dội. Lúc đó người phụ trách nhà bếp cầm ba cái bao đựng gạo của người mẹ lên lễ đài kể câu chuyện Người mẹ đi xin gạo để nuôi con ăn học. Dưới lễ đài mọi người im bặt, Hiệu trưởng nhìn ba cái bao giọng hùng hồn nói: “Đây là câu chuyện ba cái bao của người mẹ đi xin, trên đời này đem vàng cũng không mua được những hạt gạo này, sau đây sẽ mời người mẹ vĩ đại đó lên lễ đài.

    Đứa con trong lòng nghi nghi, nhìn lại phía sau xem, thấy người phụ trách dìu mẹ mình từng bước tiến lên lễ đài. Lúc đó chúng ta không biết đứa con trong lòng nghĩ gì? Tin tưởng rằng sẽ làm cho cậu ta rung động nhưng không hãi hùng lo sợ. Thế là vở tuồng tình mẫu tử ấm áp nhất đã được diễn ra. Hai mẹ con nhìn nhau, từ ánh mắt lấp lánh tình yêu thương của người mẹ, vài sợi tóc trắng bay bay trước trán. Đứa con bước đến trước, ôm chầm lấy mẹ và bật khóc , “Me..mẹ của con”. Trải qua bao nhiêu năm tháng câu chuyện của Bà mẹ nói trên vẫn còn sáng mãi trong truyền thuyết.

    Một lần nữa xin tặng bài viết này đến chị Mai Lệ Huyền và những tình Mẹ vĩ đại trên cuộc đời này đã dành cho mỗi con người chúng ta.

This slideshow requires JavaScript.

(trích bài viết của Trần Quốc Bảo trong tuần báo Việt Tide phát hành ngày thứ sáu 7 tháng 3 năm 2014)

Trần Quốc Bảo

Trần Quốc Bảo

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s