Kỷ niệm với Nhạc Sĩ Trần Trịnh: Từ một bài thơ… (Thanh Châu)

Hoa ti gôn (liane antigone)

xin mời nghe lại ca khúc “Hai sắc hoa ti gôn”http://wp.me/p1o8bF-1xJ

Hai Sắc Hoa Tigôn (TTKh)

Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu thương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong,
Và phương trời thẳm mờ sương cát,
Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài trong lúc thấy tôi vui.
Bảo rằng: “Hoa, dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!”

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì,
Cánh hoa tan tác của sinh ly,
Cho nên cười đáp: “Mầu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy!”

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương.
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm
Trong một ngày vui, pháo nhuộm đường.

Từ đấy thu rồi thu lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ.
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
“Người ấy” cho nên vẫn hững hờ.

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời,
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết,
Vẫn giấu trong tim bóng một người.

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhung hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm phai

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi,
Một mùa thu trước rất xa xôi.
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu hoa đỏ rụng, chiều thu…
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng,
Người ấy sang sông đứng ngóng đò.

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng,
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ,
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng.

*****************************

Thỉnh thoảng, nhà văn Việt Hải và tôi cũng liên lạc với nhau, để bàn tán về nhiều vấn đề, nhiều nhất vẫn là về văn chương thơ phú. Mới đây, anh kể cho tôi nghe trong văn học Pháp có bài thơ rất ngắn là Un Secret chỉ một dòng được gọi là “Sonnet d’Arvers”. Thi sĩ Félix Arvers, viết lên: “Mon âme a son secret, ma vie a son mystère”, được nhà văn Khái Hưng dịch rất hay:

“Lòng ta chôn một khối tình
Tình trong giây 
phút mà thành thiên thu.”

Ngược lại, nhân lúc nhắc đến Nhạc Sĩ Trần Trịnh vừa qua đời, tôi kể cho người bạn văn Việt Hải những kỷ niệm của tôi với nhạc của Trần Trịnh, cùng với thơ TTKh, điển hình nhất là bài thơ “Hai sắc hoa ti gôn”.

Với một tâm hồn mơ mộng, “thơ thẩn” từ thuở nhỏ, tôi đã mê đọc thơ, và học thuộc lòng biết bao bài thơ nổi tiếng, dù không thật sự hiểu rõ những ý nghĩa sâu kín ẩn chứa bên trong những bài thơ tuyệt vời ấy. Từ những bài thơ ngoại ngữ cũng như Việt ngữ. Một trong những bài thơ tôi say mê, và thuộc nằm lòng nhất là bài “Hai sắc hoa ti gôn” của nhà thơ TTKh. Những huyền thoại dù thật hay thêu dệt xung quanh chuyện tình éo le của nhà thơ này cũng đã khiến tôi bồi hồi, xúc động, rồi ra ngẩn vào ngơ.

Hai sắc hoa ti gôn và TTKh là một huyền thoại đã gây thật nhiều bàn cải, xôn xao trong giới văn nghệ sĩ qua nhiều thế hệ. Người ta đã tốn không biết bao nhiêu là công phu để tìm hiểu TTKh là ai, một người thật hay tưởng tượng, TTKh nghĩa là gì… Đối với riêng tôi, dù TTKh là ai đi nữa, tôi vẫn say mê thơ của “người ấy”, không chỉ “Hai sắc hoa ti gôn”, mà còn mê cả “Bài thơ thứ nhất”, “Đan áo cho chồng” và “Bài thơ cuối cùng.”

Tất cả những bài thơ này đã được nhiều nhạc sĩ phổ nhạc. Tuy nhiên, không hiểu sao “Hai sắc hoa ti gôn” lại thấm sâu vào hồn tôi, cả bài thơ lẫn bài nhạc do nhạc sĩ Trần Trịnh phổ nhạc. Đến khi chị Thanh Thúy tập dợt và thu âm “Hai sắc hoa ti gôn”, tôi cũng đã mau chóng thuộc nằm lòng bản nhạc này ngay và say mê ngân nga hát từ dạo đó.

Một lần, cách đây khá lâu, tôi được dịp đi hát yễm trợ cho một hội đoàn gây quỹ giúp thương phế binh, lần đầu tiên tôi được gặp nhạc sĩ Trần Trịnh. Hôm đó, người ta nhờ ông đến như là một “one man band” đệm đàn cho chương trình (hai bên đều giúp đỡ và nương tựa lẫn nhau, trên cả hai nghĩa đen và nghĩa bóng). Cho dù buỗi lễ chưa bắt đầu, ông đã ngồi dạo đàn một cách say mê. Ông có vẻ như không chú ý đến những gì xảy ra xung quanh, chỉ chăm chú ngồi đàn.

Tôi mon men đến làm quen, và tự giới thiệu cũng như bày tỏ lòng ngưỡng mộ. Ông cứ gục gật đầu, mĩm cười không nói gì cả. Có lẽ đối với ông, tôi cũng như bao nhiêu người ái mộ khác mà thôi. Làm sao ông biết được rằng bản nhạc “Hai sắc hoa ti gôn” của ông đã theo tôi lớn lên, và đi vào đời…

Dù thuộc nằm lòng bài thơ và cả bài nhạc, tôi chưa bao giờ có dịp “biễu diễn” bản nhạc này trước khán giả. Thế nhưng, đứng trước tác giả bài hát mà tôi say mê, tôi không thể nào từ bỏ ý định được một lần hát lên ca khúc này. Ngoài việc muốn chứng tỏ sự mộ điệu của tôi đến với ông, tôi còn có một niềm “kiêu hãnh” và “tự hào” riêng, tôi muốn ông biết là tôi biết hát nhạc của ông đặt – một bản nhạc thật xưa cũ, và ít người hát.

Khi tôi đến nói nhỏ với ông bản nhạc mà tôi muốn trình bày, ông nhìn tôi một thoáng, hơi ngạc nhiên. Một cô bé vô danh tiểu tốt, không biết hát hò ra làm sao, mà lại dám đề nghị hát bài của tác giả, do chính tác giả đệm nhạc, lại chưa bao giờ dợt trước. Tuy nhiên, thoáng ngạc nhiên cũng qua mau chóng, ông đã lại say sưa bỏ hồn vào tiếng đàn.

Tôi đã lấy hết can đảm để không “run”. Không phải tôi run vì đứng trước đám đông khán giả, tôi chỉ run vì sợ một người duy nhất trong đám đông chê tôi không biết hát. Liếc nhìn qua ông, thấy ông vẫn say sưa đàn, thỉnh thoảng lại gật gù, tôi cũng hơi yên lòng và hát hăng say hơn.

Dù không nói gì nhiều, nhưng qua cử chỉ và ánh mắt, tôi biết ông đã vui, khi có người hát lại một bài hát tâm đắc, xưa cũ của ông. Và tôi cũng đã vui, khi “thành công trong sự mạo hiễm” của mình, cũng như đem lại cho ông một niềm vui nho nhỏ…

Những lần gặp sau này, ông đều đệm đàn cho tôi hát “Hai sắc hoa ti gôn”…

Bài viết ngắn này xin thay lời tiễn đưa đến một nhạc sĩ tôi hằng kính mến và ngưỡng mộ.

Thanh Châu

Oct. 12, 2012

Thanh Châu

4 comments on “Kỷ niệm với Nhạc Sĩ Trần Trịnh: Từ một bài thơ… (Thanh Châu)

  1. Hom gay quy Thuong Phe Binh, di Thanh Chau hat bai Hai Sac Hoa Tigon that hay qua phan dem nhac cua bac Tran Trinh that tuyet voi. Ca hai – ca si, nhac si deu that me say theo dong nhac cua bai hat. That la mot ky niem thu vi va cao qui. Thanh Nga nhan thay niem hanh phuc hien len guong mat that “dep trai” va “hien lanh” cua bac Tran Trinh.
    Xin cau chuc linh hon Bac Tran Trinh tieu dieu ve coi Phat.

    Số lượt thích

  2. chi thanh chau men em la con cua bo tran trinh ,em ten la my phuong nhung tren mang khong nhac ten em,chi a bo em la nguoi rat hien va chang bao gio co suy nghi la nguoi khac nghi minh nhu the nao ,bo em rat vo tu chi biet dan va dan ma thoi moi chuyen xung quanh bo em chang quan tam va rat hay cuoi

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s