Nỗi buồn tháng tư
Tháng Tư đất nát trời tan
Máu người loang đỏ lá ngàn, nước sông
Lúa không mọc ở cánh đồng
Mà xương trắng lại chất chồng thành non
Tháng Tư súng tủi , gươm hờn
Sông đau từng mạch, núi buồn từng phân
Rừng hoang lạ lẫm dấu chân
Vầng trăng tiền sử mấy tầng mây che
Bốn phương âm khí não nề
Ngọn roi qủy đỏ tái tê hồn người
Tháng Tư ngọc vỡ, châu rơi
Biển đông thủy quái say mồi trần gian
Máu đào, sóng bạc, hòa tan
Ai gây thảm cảnh da vàng, hỡi ơi!
Tháng Tư đau đớn phận người
Bốn ba năm vẫn còn tươi vết bầm!!!
Tháng tư còn nhớ hay không
Tháng Tư, còn nhớ hay không
Quê hương bức tử chất chồng đắng cay
Xót ai nâng súng ngang mày
Với quê tuẫn tiết trong ngày mất quê!
Tháng Tư, tiền sử quay về
Rừng hoang kiếp thú ê chề nỗi đau
Tháng Tư, biển biếc, máu đào
Tiếng than trinh nữ rơi vào hư không!
Tháng Tư, Tô Thị đợi chồng
Thân cò lặn lội bờ sông tội tình
Tháng Tư, dân tộc điêu linh
Vành tang cô phụ đau tình núi sông
Tháng Tư, nói mãi không cùng
Hỏi người còn nhớ hay không, hở người ?
Phần tư thế kỷ đau vùi
Thương dân thương nước, ngậm ngùi những ai…
Tháng tư thắp nén hương lòng
(Thay nén hương lòng, kính dâng linh hồn Anh Hùng Tử Sĩ và đồng bào Việt Nam đã oan thác đau thương trước, trong và sau ngày 30 tháng Tư đen 1975)
Tháng Tư ! Lại tháng Tư buồn
Nhớ quê lòng cháy, mắt tuôn lệ nồng
Giọt đau vì núi, vì sông
Giọt buồn ý kiếm tình cung lỡ làng…
Giọt thương dũng khí trời Nam
Vì đâu rã ngũ, tan hàng, thảm không!
Giọt cho con Lạc, cháu Hồng
Tháng Tư ngàn vạn nhánh sông xa nguồn
Tháng Tư, ôi, tháng Tư buồn
Máu đào đỏ sóng trùng dương mấy tầng
Rừng xanh nhỏ giọt lệ thầm
Một lòng mộ hẹp, mấy thân xác tù
Đau này còn đến thiên thu
Nỗi oan chưa giải, hận thù chưa nguôi
Đừng thêm lừa mị, hỡi người
Hợp hòa dân tộc, đắp bồi quê hương
Tháng Tư, nếu có tình thương
Sao dân chết bởi bạo cường, dã man?
Tháng Tư, xin thắp tuần nhang
Khóc hồn Anh Liệt giữa làn khói đau!
Bài thơ viết riêng cho ngày Quốc hận
(Thương mến về Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam, riêng tặng tuổi trẻ trong và ngoài nước để ghi nhớ thời điểm một nhóm người manh tâm thay đổi sự thật của lịch sử, lấy ngày Quốc Hận 30/4 làm Ngày Diễn hành Tự do, Vietnam Freedom march)
Ba Mươi Tháng Tư: Độc tài cướp nước
Ba Mươi Tháng Tư: Dân tộc đau buồn
Ba Mươi Tháng Tư: Máu đỏ quê hương
Mà ai bảo “Ngày Tự Do”? Lạ nhỉ!
Ngày Tự Do ư? Hỡi đâu, công lý?
Ngày Tự Do ư? Tráo trở ngôn từ!
Ngày Tự Do sao bốn cõi âm u?
Sao rúng động bàng hoàng người thế giới?
Ngày Tự Do sao có bầy lang sói
Đêm đến nhà gõ cửa bắt dân đi?
Sao có giết người ác độc tinh vi
Như học tập, như khoan hồng, cải tạo?
Ngày Tự Do sao dối lừa, gian xảo
Súng đã buông, người vẫn trả thù người?
Cũi sắt thê lương lạnh tiếng ma cười
Bao cái chết trong oan khiên, sầu muộn.
Ngày Tự Do sao đất, nhà, vườn, ruộng
Của dân đen, ai cướp rất vô tình!
Sao triệu con người đẵn gỗ, đào kinh
Không khác cảnh xa xưa: thời nô lệ.
Ngày Tự Do sao phải lìa quê mẹ
Tan tác anh em, chia biệt vợ chồng
Bất chấp sóng cuồng, hải tặc, biển Đông
Để tìm nghĩa nhân quyền vùng đất lạ.
Ngày Tư Do sao tình đời nghiệt ngã
Người nhìn người e ngại, dối lừa nhau
Bức vách có tai, điên đảo, cơ cầu
Tên tuổi sổ đen, chuyên hồng, báo cáo.
Ngày Tự Do sao độc tài chỉ đạo
Dân chẳng có quyền cay đắng, than van?
Nuốt lệ căm hờn, mộng vỡ, mơ tan
Thương xã hội đang tận cùng băng hoại.
Ngày Tự Do sao muôn lòng tê tái?
Đắng miệng khoai sùng, gạo mốc, bo bo
Sách giáo khoa sao rèn luyện học trò
Những thù hận, những dối gian lịch sử?
Biển Việt Nam xanh tóc dài thiếu nữ
Bản Giốc, Nam Quan, sao cắt dâng Tàu?
Mặt cúi, lưng cong, ai, kiếp chư hầu
Mà lừa mị: Đây, tự do, dân chủ?
Ba mươi năm với tham tàn dã thú
Ai thành tên tư bản đỏ sang giàu?
Ai muốn tiền tài, ngôi vị dài lâu
Dùng nghị quyết làm đấu tranh suy nhược?
Ba Mươi Tháng Tư: Tự Do đất nước
Sao triền miên dân tù ngục tội tình?
Ra điêu ngoa, miệng lưỡi giống hồ tinh.
Không, ngày đó với ta: NGÀY QUỐC HẬN!
Khám phá thêm từ Thanh Thúy
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.
