Xin chân thành cảm tạ Thi Sĩ Huy Uyên đã gởi tặng bài thơ này.
Thơ gởi trang Thanh-Thúy-mẹ :
Chiều cuối năm nghe tiếng hát Thanh-Thúy.
Không còn một nơi để quay về
chiều ba-mươi bơ vơ lặng khuất
lá hoa ngũ sớm lạnh đầy
đâu đây tiếng hát góc trời xa buốt quạnh hồn quê .
Vườn người nở đầy hoa vàng ai xưa sửng lòng
đứng im đầu ngõ tím dìu dặt sương đêm chạy quanh nổi nhớ .
Chiều ba mươi lòng buồn da-diết
em quê guốc mộc bên đường sầu xưa
nào ai hay biết nắng xuân về mấy độ rưng rưng .
Ly rượu cuối năm bên em
bến xe cuối cùng quạnh vắng
những cột đèn ngũ quên mịt mờ sương lạnh .
Chiều ba mươi bụi đường phiêu bạt
lảng đảng trôi qua phố đông người
cuối xóm đèn nhà ai hiu hắt con tim tuồng như đang chết trôi .
Thềm soi bóng người đêm ba mươi cô-đơn nẻo về cùng tận
vùng trời xưa đã vắng lâu rồi đau buốt bể dâu một đời nghẹn đắng .
Người đi không về nữa
thần-thánh trên cao buồn hơn tiếng hát vương sầu
nhung nhớ vàng phai dấu Thanh-Thúy buồn .
Hờn căm quay lại đêm nay
mấy mươi năm quê nhà nhúng máu
bảo-tố chạy suốt đêm dài
người đi, ở lại ai mắt đỏ .
Chiều ba mươi đâu đây tiếng hát chìm sầu hình bóng người xưa ?
Huy Uyên(Tặng ca-sỉ Thanh-Thúy-mẹ/chiều ba mươi tết Bính-Thân)
Khám phá thêm từ Thanh Thúy
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.
