Bà Kia Tuổi Sáu Mươi Rồi (thơ: Nguyễn Chí Thiện)

 

 Bà kia tuổi sáu mươi rồi

Mà sao không được phép ngồi bán khoai

Cụ kia tuổi bảy mươi hai

Mà sao hội họp mệt nhoài không tha

Tự do tôi quý thiết tha

Mà sao tù ngục hết ra lại vào?

Anh kia đi lính thủa nào

Tội chi cảnh sát cũng vào bắt đi?

Em kia học chửa biết chi

Mà sao sớm vội bỏ đi công trường?

Bạn tôi học vấn khác thường

Mà sao vất vưởng cuốc đường ốm ho?

Cụ kia con cụ đồ nho

Mà sao móc túi, mặt tro trét vào?

Cô kia như dải lụa đào

Mà sao bát phở vài hào cũng trao?

Nguyên nhân chẳng phải sâu đào

Thấy ngay thủ phạm: vàng sao lá cờ!

 NCT, 1961


Khám phá thêm từ Thanh Thúy

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không hiển thị công khai. Các mục bắt buộc được đánh dấu *