“Ta nghiêng tai nghe lại cuộc đời, thì hãi hùng hoàng hôn trờ tới…”
Tôi đang “hãi hùng” trước “hoàng hôn” đang dần buông xuống. Không phải vì sợ cho chính mình, mà vì thấy hoàng hôn đang lần lượt đến với những người thân yêu quanh tôi.
Từ rất lâu, khi đã sớm hiểu đời là vô thường, tôi đã chuẩn bị cho riêng mình một “chuyến đi xa.” Vì thế, tâm hồn cũng dần trở nên nhẹ nhõm, không còn vướng bận nhiều. Nếu còn điều gì chưa buông, có lẽ chỉ là vài ước nguyện còn dang dở.
Nhưng có một điều tôi chưa từng chuẩn bị—dù vô tình hay cố ý: đó là sự ra đi của những người tôi yêu thương.
Tôi từng nghĩ rằng mình có thể bình thản đối diện với sự ra đi của chính mình. Nhưng không ngờ rằng sự ra đi của người khác lại khiến tôi hụt hẫng và bàng hoàng đến thế. Tôi đã từng nghĩ mình sẽ là người ra đi trước nhiều người. Vậy mà giờ đây, tôi lại là người còn ở lại, chơ vơ lạc lõng giữa những mất mát nối tiếp nhau. Dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu cho chuyến đi của mình, tôi vẫn không thể giữ được sự bình thản trước những chuyến đi của họ.
Phải chi có thể quay ngược dòng thời gian, để tôi được đến bên họ một lần nữa, để nói thêm những lời yêu thương còn dang dở. Tôi sẽ gạt bỏ mọi thẹn thùng, mọi tự ái hay ngần ngại. Tôi sẽ nói với họ thật nhiều lần rằng tôi yêu thương họ, rằng tôi cần có họ trong đời, rằng tôi muốn cùng họ đi hết đoạn đường còn lại. Tôi sẽ không còn giả vờ “thanh thản” để nói lời chia tay nữa…
Nhưng lời nguyện cầu ấy có lẽ đã rơi vào thinh không.
Thời gian gần đây trôi qua bằng những tin buồn nối tiếp. Có những người chưa kịp gặp lại. Có những lời chưa kịp nói. Có những cái nắm tay đã vĩnh viễn lỡ làng.
Và rồi hôm nay, tôi phải đau lòng nói lời vĩnh biệt với chị Hương – người chị cả của chúng tôi, cánh chim đầu đàn của gia đình.
Dạo sau này sức khỏe chị yếu đi nhiều. Tôi đã lo lắng, đã linh cảm rằng ngày chia tay không còn xa nữa. Nhưng khi tin buồn thật sự đến, tôi vẫn choáng váng, vẫn suy sụp.
Mẹ mất sớm, vì thế mấy chị em chúng tôi – Hương, Thảo, Thúy, Mỹ và tôi – luôn yêu thương và nương tựa vào nhau suốt cuộc đời. Chúng tôi đã cùng nhau lớn lên, cùng nhau bước qua bao niềm vui nỗi buồn, qua biết bao thăng trầm của cuộc sống, trên vạn nẻo đường đời.
Mấy chục năm có nhau trong đời, chia sẻ tiếng cười, nước mắt, và sức mạnh thầm lặng của tình thân. Vậy mà giờ đây, bỗng chốc một người trong chúng tôi đã không còn nữa, bỗng chốc không còn được thấy nhau nữa, bỗng chốc mất nhau vĩnh viễn.
Làm sao lòng không đau? Làm sao có thể giữ được bình tĩnh?
Dẫu biết chia ly là điều không tránh khỏi, nhưng khi khoảnh khắc ấy thật sự đến, trái tim vẫn không khỏi bàng hoàng.
Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, chị đã nghĩ gì? Chị đã nghĩ đến ai? Chị có kịp nói lời chia tay với những người thân yêu của mình hay không? Chị có chuẩn bị cho chuyến đi xa này không?
Bao nhiêu câu hỏi cứ hiện lên, nhưng không có câu trả lời.
Giữa nỗi đau mất mát, tôi vẫn còn một niềm an ủi nhỏ nhoi: chị đã ra đi thanh thản. Có lẽ giờ đây chị đã gặp lại anh Khánh, và đang bước đến một nơi nào đó chỉ có bình an và hạnh phúc – nơi không còn những hệ lụy, khổ đau của cuộc đời này.
Những người còn lại nơi đây sẽ cố gắng an lòng, lau khô nước mắt để tiễn chị lên đường trong chuyến đi xa cuối cùng.
Cánh chim đầu đàn của chúng tôi đã rời đàn.
Chị đã bay đi thật xa rồi…
*********************************
“I lean my ear to listen to life again, and shudder as the twilight draws near…”
I find myself shuddering at that “twilight.” Not out of fear for my own end, but because I see it slowly descending upon the people I love.
Long ago, having understood the impermanence of life, I prepared myself for my own “distant journey.” My soul has, in many ways, come to rest—there is little left that binds me. If anything still lingers, perhaps it is only a few unfulfilled wishes.
And yet, there is something I never prepared for—whether by accident or by choice: I never prepared myself for the departures of those I love.
I once believed I could face my own passing with calm acceptance. I never imagined that the passing of others would leave me so shaken, so undone. I had thought I would be the one to go first. And yet now, I remain—adrift amid a succession of losses. No matter how carefully I prepared for my own journey, I cannot remain composed before theirs.
If only time could turn back, so I might stand beside them once more and speak the words I left unsaid. I would cast aside all shyness, all pride, all hesitation. I would tell them again and again that I love them, that I need them in my life, that I wish to walk with them to the very end. I would no longer pretend to be “at peace” when saying goodbye…
But such a prayer has likely fallen into silence.
Lately, time has passed in a chain of sorrowful tidings. There are those I never had the chance to see again. Words left unspoken. Hands I never held one last time.
And today, with a heavy heart, I bid farewell to my sister Hương—the eldest among us, the leading bird of our family.
In recent times, her health had declined. I worried. I sensed that the day of parting was drawing near. Yet when the news finally came, it still struck me with shock and left me shattered.
Our mother passed away early, and so the five of us—Hương, Thảo, Thúy, Mỹ, and I—held onto one another through life. We grew up together, walked side by side through joys and sorrows, through countless rises and falls along life’s winding paths.
Decades of shared laughter, tears, and the quiet strength of family. And now, suddenly, one of us is gone. Suddenly, we will never see her again. Suddenly, we have lost her forever.
How can the heart not ache? How can one remain steady?
We all know that parting is inevitable. Yet when it truly arrives, the heart cannot help but tremble.
In her final moments, what did she think of? Whom did she remember? Did she have time to say her goodbyes? Did she prepare for this final journey?
So many questions rise, and none are answered.
Amid this grief, there is one small solace: she left in peace. Perhaps now she has been reunited with Khánh, and is walking toward a place filled only with serenity and joy—a place free from the burdens and sorrows of this life.
Those of us who remain will try to steady ourselves, to dry our tears, and to send her off on this final journey.
The leading bird of our flock has flown.
She has gone far away…
Khám phá thêm từ Thanh Thúy
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.
