50 năm… 50 years… (Thanh Châu)

Bên đây bờ đại dương, một cánh chim lẻ loi ngóng trông về quê nhà, mãi tận bên kia bờ đại dương…

On this side of the ocean, a lonely bird longs for its homeland, far away on the other side of the ocean…

 

“Anh có thể đem tôi ra khỏi quê hương tôi, nhưng anh không thể đem quê hương tôi ra khỏi tôi…”

Thấm thoát mà 50 năm đã trôi qua! 50 năm chỉ như một giấc mộng!

50 năm là một thời gian khá dài trong một đời người, nhưng hình như không đủ dài để xoa dịu được những nhớ thương ngút ngàn trong tôi. Dù 50 năm, hay bao nhiêu năm đi nữa, tôi không thể nào quên được quê hương tôi, một quê hương hiền hòa, nơi tôi sinh ra, lớn lên rồi đành lìa xa.

Trên bước đường lưu lạc, tôi đã may mắn đến được nơi đây. May mắn hơn hàng triệu người đã bỏ mình trên những đoạn đường vô định, chập chùng, đầy chông gai, đầy máu và nước mắt. Tất cả chỉ để tìm tự do…

Nơi đây không có chiến tranh đau thương tang tóc, mất mát tật nguyền. Nhưng nơi đây lại có hậu quả của chiến tranh cũng thê lương không kém. Người dân Việt nào ra đi đến được đây rồi cũng hằn sâu trong lòng bao đau đớn, ê chề. Nhục nhằn nhất là sống kiếp tha hương trong đắng cay, buồn tủi. Nhiều năm đã trôi qua, cuối cùng thì, với nhiều nổ lực phi thường, tất cả nay đã có thể tạm quên đi những đau thương, mất mát, đã có thể dần thích nghi với cuộc sống mới, đã dần tìm được bình an trong tâm hồn…

50 năm, những tưởng đâu thời gian sẽ xóa mờ được những thương đau trong lòng. Không ngờ mỗi ngày qua đi lại thêm chồng chất những ưu phiền. 50 năm qua, biết bao vật đổi sao dời. Bạn bè, người thân đều tứ tán, lưu lạc mỗi người mỗi ngã. Và rồi, lần lượt ra đi vĩnh viễn… không kịp nói lên lời chia tay, không kịp trông thấy nhau một lần sau cùng…

Trải qua bao thăng trầm trong đời, bao sóng gió, bể dâu, Saigon, quê hương miền Nam, muôn đời vẫn còn đó trong tôi, và có lẽ trong những ai còn nhớ thương và ngậm ngùi về thân phận một cánh chim phải lìa xa tổ ấm…

 

 

Trong nỗi niềm đó, để đánh dấu đoạn đời 50 năm lưu lạc của chúng ta, bằng một số ít những tác phẩm nghệ thuật, văn chương, v.v…, chúng tôi xin đăng lại quá trình gian nan mà chúng ta đã trải qua trên đường đi tìm tự do, với hy vọng rất khiêm tốn là đóng góp một phần nào vào những trang sử lưu vong, để mai sau này con cháu chúng ta sẽ có dịp tìm đến để tìm hiểu về một đoạn đời mà cha ông họ đã trải qua…

 

*******************************************

 

 

“You can take me away from my homeland, but you cannot take my homeland away from me…”

Fifty years have passed in the blink of an eye! Fifty years, just like a dream!

Fifty years is a long time in a person’s life, but it seems not long enough to soothe the overwhelming longing in my heart. Whether it’s 50 years or however many years, I can never forget my homeland, a peaceful homeland where I was born, grew up, and then had to leave.

On my journey of exile, I was fortunate enough to arrive here. More fortunate than millions of others who perished on those uncertain, treacherous paths, full of thorns, blood, and tears. All just to find freedom…

Here, there is no war, no sorrow, no loss, no disability. But here, there are consequences of war that are equally tragic. Every Vietnamese person who left and arrived here carries deep within their hearts so much pain and humiliation. The most humiliating thing is living in exile in bitterness and sorrow. Many years have passed, and finally, with extraordinary effort, everyone has been able to temporarily forget the pain and loss, gradually adapt to the new life, and gradually find peace in their souls…

Fifty years, one would think that time would erase the pain in my heart. Unexpectedly, each day that passes only adds to the worries. In the past 50 years, so much has changed. Friends and relatives have scattered, each going their separate ways. And then, one by one, they passed away forever… without having the chance to say goodbye, without seeing each other one last time…

Having gone through so many ups and downs in life, so many storms and vicissitudes, Saigon, my homeland in the South, will forever remain in my heart, and perhaps in the hearts of all those who still remember and feel sorrowful about the fate of a bird that had to leave its nest…

 

In this sentiment, to mark the 50 years of our exile, with a small number of artistic and literary works, etc., we would like to republish the arduous journey we have gone through in our search for freedom, with the very humble hope of contributing a small part to the history of exile, so that in the future our children and grandchildren will have the opportunity to learn about a period of life that their ancestors experienced…

 

 


Khám phá thêm từ Thanh Thúy

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

One comment on “50 năm… 50 years… (Thanh Châu)

Trả lời

Email của bạn sẽ không hiển thị công khai. Các mục bắt buộc được đánh dấu *