Giọng ca Thanh Thúy, tiếng hát giữa đêm trường vắng lặng (Hao Duc Nguyen)

 

tt

 

 

 

Đã lâu lắm rồi tôi không còn thời gian mà ngồi nghe nhạc như vẫn thường làm khi còn trẻ. Nhớ ngày còn mài đũng quần trên ghế trường học trung học, cứ những đêm mưa tôi lại pha trà, ngồi nghe nhạc rồi đọc sách. Những giây phút như thế, giờ đã trở nên hiếm hoi ở xứ người. Chẳng phải vì bận, mà là căng thẳng nhiều chuyện quá, nên đâm ra mất cả hứng để hưởng thụ cuộc sống.

Mấy bữa nay Houston trời đổ mưa rào ban tối. Nhìn mưa qua song cửa, tự nhiên muốn nghe cô Thanh Thúy ca quá chừng. Thèm như người đang cố gắng bỏ thuốc lâu ngày rồi bỗng nhớ lại cảm giác cũ mà hút lại.

Nhiều người nói tiếng hát của cô dành cho người trung niên hay già. Nhưng càng ngày trên các trang mạng như youtube, toàn thấy giới trẻ sinh sau 1975 kéo vào nghe cô hát rồi bình luận không dứt. Những chương trình Asia có tiếng hát của cô luôn làm các bạn trẻ hào hứng lùng xem và ngưỡng mộ. Tưởng thời gian như ngừng trôi. Tưởng như cô Thanh Thúy vẫn hot như hồi mới ra hát thập niên 50s.

Tôi không nhớ lần đầu tôi nghe tiếng hát Thanh Thúy là khi nào. Chắc có lẽ lâu lắm. Hồi tôi học cấp 2, một nhà hàng xóm làm thợ may có cái máy đĩa với những đĩa nhựa 45 vòng. Ở đó, tôi nghe cô Thanh Thúy hát bài “Cho người vào cuộc chiến”.

Anh bỏ trường xưa, bỏ áo thư sinh
theo tiếng gọi lên đường
Anh đi vì đất nước khổ đau
Anh đi … anh quên thân mình
Em vì anh tóc bới chẳng lược cài
Thôi điểm trang, má phấn chẳng cần dồi
Xa phồn hoa với những chiều dập dìu
Cho anh vững lòng … anh đi

Tiếng hát buồn buồn vào một chiều mưa ru tôi vào một miền ký ức. Nơi ấy, có một cuộc chiến tương tàn với những những người trai ra đi vào khói lửa để những người con gái ở hậu phương chờ đợi trong mỏi mòn. Tự nhiên tôi ao ước mình cũng là người lính và cũng có một người vợ hết mực yêu thương chờ chồng về. Đó là lần đầu tiên , tôi lờ mờ có khái niệm về chiến tranh Việt Nam.

Gần nhà tôi, có một gia đình sống trong một túp lều nhỏ. Hàng ngày tôi hay sang chơi vì nhà ấy có dàn máy karaoke toàn bài xưa. Cô chủ nhà, một người Saigon chính hiệu, luôn kể cho tôi nghe về văn nghệ sĩ trước 1975 và hát cho tôi nghe. Tiếng hát cô tuy không lên được nốt cao, nhưng tâm tình và đặc sắc, không lẫn với ai cả. Cô nói trong số các ca sĩ thời trước, cô thích tính tình cô Thanh Thúy nhất, dù không phải là người ái mộ tiếng hát này.
– Sau này sang hải ngoại, Thanh Thúy hát kéo dài quá – cô kể – Ngày trước hát đã buồn, giờ còn buồn hơn. Chị, cô vẫn xưng hô với tôi là chị, không thích lắm. Ngày cũ, mỗi lần xuân đến hát nhạc xuân trên truyền hình, ba chị cứ hay tránh Thái Thanh và Thanh Thúy. Không rõ vì sao. Nhưng chị ái mộ Thanh Thúy vì cô ấy rất hiền và tội. Gặp người ái mộ không chảnh chọe lên mặt.

Những năm đầu thập niên 1990s, internet là một khái niệm mà hầu như chẳng ai biết, băng nhạc từ hải ngoại về nước hiếm hoi. Chỉ ai có tiền mới dám mua. Nên những lời kể của cô hàng xóm là tất cả những gì tôi biết về cô Thanh Thúy. Ký ức về bài nhạc cũ, và lời kể về người ca sĩ dễ thương với khán giả ám ảnh trí tò mò người con trai muốn tìm hiểu mọi sự như tôi.

Sau này may mắn tôi có mấy tờ báo Kịch Trường trước 1975, lại có bài giới thiệu cô Thanh Thúy trên báo Đời của ông Chu Tử. Đọc để biết thêm, chứ tiếng hát cô vẫn xa lạ với tôi. Ngày nọ, người hàng xóm cách nhà tôi mấy nhà đột nhiên có đồ Mỹ là một cái máy cassette to đùng. Băng đầu tiên ông mở là tiếng hát Thanh Thúy. Cứ sáng sớm tôi thấy ông tập thể dục, rồi ngồi trầm ngâm phía trước nhà, bật băng Thanh Thúy hết volume. Tiếng hát cô vang vọng cả một vùng rộng lớn xung quanh. Buồn và và thổn thức như người góa phụ khóc chồng mới mất. Toàn những bài về lính. Kỳ lạ thay, tụi công an chưa bao giờ can thiệp. Chắc chúng cũng thích Thanh Thúy hát bài hát lính như bộ đội ở trường Hạ Sĩ Quan Đồng Đế thích Duy Khánh hay Chế Linh.

Tôi yêu tất cả những tiếng hát thời cũ. Đơn giản qua họ, tôi biết trân trọng những gì mà miền nam đã để lại cho nước Việt. Tôi yêu tiếng hát cô Thanh Thúy cũng vì thế. Nhưng nói cho thật lòng, hai tiếng hát mà người ta cần có thời gian cảm thụ để yêu thích là cô Thái Thanh và Thanh Thúy. Tôi nghe cô Thanh Thúy hát, nghe để mà nghe. Nhưng không cảm được chất “men” trong giọng hát. Chú ý đến nội dung bài hát hơn giọng ca.

Cuối năm ấy tôi có chuyện buồn. Một buổi chiều, ông hàng xóm mở băng Thanh Thúy, và kỳ lạ thay, cả người tôi như run lên vì cảm xúc. Tôi đã hát cùng tiếng hát ấy từ đầu đến cuối cuốn băng. Hóa ra lâu nay, lời ca nốt nhạc đã ngấm vào người mà tôi không biết. Tôi thuộc từng bài, từng chỗ dừng của ban nhạc. Tôi nghe cô hát, và tôi thấy mình như lạc vào miền ký ức nào đó không thực. Tự nhiên tôi nhớ … người ấy vô cùng.

Tôi phải khen ai đó có ý kiến khi nói rằng tiếng hát Thanh Thúy là tiếng hát cần sa. Tôi không hút cần sa, nhưng tôi cũng là người hút thuốc. Tôi biết cảm giác của người hút. Lần đầu thử phì phà vì thấy người khác cũng hút. Cái cảm giác khó chịu lúc đầu không làm người ta dừng hút. Có khi sẽ tự hỏi, người ta hút say sưa, tại sao mình lại không? Rồi khói thuốc làm người ta say và thích thú với cảm giác. Ghiền lúc nào không hay. Tiếng hát Thanh Thúy cũng gây nghiện theo cách ấy.

Từ chiều ấy, tôi nghe Thanh Thúy mỗi ngày. Tôi mê man với tiếng hát lạ mà mỗi lần nghe, tôi lại nghe trãi qua những cung bậc cảm xúc khác nhau. Lần nọ, cô con gái nhà đó sang nhà tôi chơi, ông hàng xóm lại mở cuốn băng, điều mà ông làm hàng ngày lúc 9-10 giờ sáng, và 4-5 giờ chiều. Cô gái nói tôi:

– Lại Thanh Thúy anh. Ba em nói bả là tiếng hát khói sương gì đấy. Em nghe hoài mà em chưa cảm được. Nhưng không hiểu sao ba em ghiền như ma túy.

Cô nói rồi nhìn vào mắt tôi, hình như mong một sự đồng tình. Trái với mong đợi, tôi chỉ nói thoáng:

– Không anh thích lắm.

Chẳng nghe cô đáp lại tiếng nào.

Tình cờ một lần tôi ngồi nói chuyện với ông hàng xóm, ông tiết lộ cho tôi một chuyện. Ông bảo:

– Mày biết không, tao nghe mấy người nói tiếng hát Thanh Thúy thu hút cả ma đấy. Mà lạ lắm mày ạ, cứ ban tối hôm nào tao không ngủ mà mở Thanh Thúy là như có cảm giác ai đang nhìn mình ấy.

Nhà ông có cái cửa sổ thông ra một cây gòn già. Ngày ấy dân làng tôi hay đồn chỗ ấy ma nhiều lắm. Đêm đêm từ cây gòn già cứ có ánh lập lòe của đom đóm, như ánh ma trơi ta hay thấy ngoài nghĩa địa vắng. Tôi chẳng rõ lời ông kể có thật chăng? Hay đơn giản là ma nhiều nên ra hoài, cần chi đến “Tiếng hát lúc không giờ” (Biệt danh của cô Thanh Thúy). Nhưng nó cũng làm cho tôi không bao giờ nghe cô hát lúc đêm về nữa, mãi đến khi ra hải ngoại.

Hồi giữa thập niên 1990s, Nha Trang đang có phong trào thu băng đĩa nhạc lậu. Ai có gia đình bên Mỹ đem đĩa về rồi sang ra băng bán. Người ta bán khắp nơi, thậm chí chở băng bằng xe đạp bán khắp cùng hang cùng ngõ hẻm. Tôi tuần nào cũng đạp xe lên Nha Trang lùng mua băng Thanh Thúy, ở đó tôi làm quen cô bạn thứ hai của cuộc đời. Nàng lúc đó mới học lớp 11. Tóc dài chấm lưng, mắt nâu đậm, làn da trắng, má lúc nào cũng hồng hào. Nhìn như lai. Vậy mà nàng mê Thanh Thúy mới chết chứ. Khi quen thân lên, nàng nói:

– Cả nhà em ai cũng mê Thanh Thúy. Nhất là mấy bà dì. Em nghe hoài, đâm nghiện. Nhà không sót băng Thanh Thúy nào.

Đời kể ra kỳ lạ. Khi tôi tưởng mình không thể yêu được nữa sau khi tan vỡ mối tình đầu thì nhờ tiếng hát Thanh Thúy giúp tôi … yêu lại. Tuy sau này không đến với nhau nữa, nhưng tiếng hát Thanh Thúy theo tôi suốt mấy năm liền trong ngập tràn yêu thương. Đơn giản là đến nhà nàng, tôi chẳng nghe gì ngoài mấy băng Thanh Thúy tua đến nhão ra.

Có thể nói Thanh Thúy đã giúp nhiều văn nghệ sĩ định cư ở Mỹ qua sự tiếp sức của MC Nam Lộc. Cuộc đời cô, nhiều báo nói đến nhiều nên không cần kể ra chi tiết ở đây. Năm cô 15 tuổi, cái chết của người mẹ kính yêu cùng sự khó khăn của gia đình vô hình chung đẩy Thanh Thúy thành ca sĩ . Nổi tiếng từ quốc nội ra đến hải ngoại. Với cô, tiếng hát là lẽ sống cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Cô thành văn, thành thơ của nhiều cây viết. Lối sống tình cảm, và đời sống không tai tiếng giúp Thanh Thúy thành ca sĩ được lòng giới mộ điệu khắp nơi, kể cả ngày nay trong tầng lớp trẻ trong nước. Trên youtube, nhiều khán giả cứ bình phẩm:

– Nè mấy diva Mỹ Linh, Thanh Lam, Lệ Quyên … vào nghe cô Thanh Thúy hát mà bắt chước nè.

Năm 1996, đặc san Thanh Niên tháng cũng giới thiệu cô Thanh Thúy trong loạt bài giới thiệu các giọng ca hải ngoại gồm Thái Thanh, Khánh Ly, Lệ Thu, Thanh Thúy, Thanh Tuyền. Trong bài viết, họ nhắc đến chi tiết khu Thanh Thúy ở, có studio chụp hình. Người thợ chụp hình đục một lỗ trên trần nhà để ánh sáng dọi vào để chụp hình Thanh Thúy cho một số báo đầu tiên giới thiệu giọng hát cô thời ấy. Trong bộ sưu tầm của tôi, hiện vẫn còn lưu nhiều hình cô với những tập nhạc hay bìa báo. Phải đến cả trăm. Dù ở đâu, hình ảnh mái tóc xoăn buông rủ, nụ cười nhẹ như hơi thở, cùng tà áo dài đã tạo nên một thương hiệu của nữ ca sĩ đất thần kinh và mang tên thật hiếm hoi trong giới ca sĩ miền nam.

Sau này sang hải ngoại, biết số cô qua ca sĩ Hoàng Oanh, thỉnh thoảng em ba gọi thăm cô những dịp quan trọng. Trong số các ca sĩ, Thanh Thúy có lẻ là trường hợp hiếm hoi liên lạc lại các cuộc gọi lỡ. Bao giờ tin nhắn máy cô đều phát đi một giọng nói:

– Bạn đang gọi đến số máy của Thanh Thúy … Xin để lại lời nhắn cùng số điện thoại để Thanh Thúy sẽ liên lạc lại.

Đa số ca sĩ trước 1975 đều có cách hành xử với khán giả cách trọng thị như thế. Không như một số ca sĩ trẻ sau này đều nói:

– Nếu các bạn gọi đến đặt show, xin để lại tin nhắn cùng số liên lạc,(tên) sẽ liên lạc lại nhanh nhất có thể.

Lần nào cũng thấy cô cám ơn vì đã gọi hỏi thăm. Thật khác xa trí tưởng tượng mà em ba về cách hành xử của những ca sĩ thuộc hàng thượng thừa như cô. Hình như con cô có tiệm thuốc. Có khi gọi cô đang phụ con như bao bà mẹ khác. Nghe cô kể chuyện chỉ biết thầm cảm phục cách hành xử mà cô dối với một người không tên tuổi như tôi. Và tôi chợt nhận ra rằng, đó là lý do tại sao cô vẫn nổi tiếng và được lòng khán thính giả mặc dù cô không còn đi hát nhiều như xưa.

Chỉ biết nói rằng, con quý tiếng cô lắm cô ơi! Con mong cô khỏe mãi để phục vụ khán giả, nghe cô.

 

 

Hao Duc Nguyen

Hao Duc Nguyen

 

 

 

 

 

 

nguồn: facebook của Hao Duc Nguyen

 

 

2 comments on “Giọng ca Thanh Thúy, tiếng hát giữa đêm trường vắng lặng (Hao Duc Nguyen)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s