3 comments on “Nỗi buồn hoa phượng (Thanh Sơn), qua tiếng hát Thanh Thúy

  1. Lần đầu tiên tôi được nghe nhạc phẩm: Nỗi Buồn Hoa Phượng do Chị Thanh Thúy trình bày trước năm 1975… với những hình ảnh quá đẹp quá thơ mộng của các cô nữ sinh Saigon một thời mà nay không còn nữa.

    Tôi là người lãng mạn – rất lãng mạn – và, tôi đã tưởng tượng hình ảnh Chị Thanh Thúy mặc chiếc áo dài tha thướt ( Chị vốn thường mặc áo dài và rất đẹp) đang đứng trình bày nhạc phẩm này trước những nữ sinh của trường Gia Long, của trường Trưng Vương, của trường Võ Tánh Nha Trang… Các cô nữ sinh miền Nam năm xưa thường mặc áo dài và với cái nón lá trên đầu; hình ảnh đó thật đẹp, thật thơ mộng, thật sang trọng và, nó chỉ có được dưới chế độ của Việt Nam Cộng Hòa mà thôi.

    Các cô nữ sinh miền Nam năm xưa là những người luôn tôn kính Thầy, Cô, và quý trọng tình đồng môn. Ngược lại Thầy, Cô, cũng thương yêu học trò và trân trọng công việc truyền dạy để học trò trở thành người có ích cho xã hội.

    Chúng ta (tạm) bị mất tên Saigon làm cho chúng ta buồn khổ. Nhưng, các Thầy, Cô, còn bị mất luôn cả tên trường nữa thì sự buồn bực sẽ phải nhân đôi. Chúng ta hãy nghe một vị Thầy khả kính, Thầy Bửu Thà thốt lên lời thảm thiết khi một cô cựu nữ sinh Võ Tánh tên Điệp Mỹ Linh về thăm Thầy và trường cũ. Thầy buồn than : “Chừ không còn là Trường Trung Học Võ-Tánh nữa mô!”…

    ToPa (Hòa Lan)

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s