2 comments on “Nhớ Mẹ (thơ: Minh Đức Hoài Trinh, nhạc: Võ Tá Hân), qua tiếng hát Thanh Châu; hòa âm: Lê Văn Thiện

  1. Nghe bài hát này mà nước mắt con cứ chực trào ra cô Châu ạ! Từ khi có gia đình, con cũng không còn quan tâm đến mẹ được như trước. Nghĩ lại lúc nhỏ, mẹ dành dụm chắt chiu từng đồng từng hào nuôi con khôn lớn, lo cho con được bằng bạn bằng bè. Thậm chí lúc khó khăn quá, mẹ còn nhịn ăn để anh em con được no bụng đi học (mẹ toàn nói dối là mẹ đã ăn trước rồi)… Bao nỗi lo toan, nhọc nhằn, mẹ để trong lòng không bao giờ nói ra. Giờ con đã lớn khôn, đã có gia đình nhỏ, thấm thía hơn tấm lòng của mẹ… Cô biết không, từ nhỏ tới lớn con chưa từng nói được 1 câu: “con yêu mẹ” hay “con cám ơn mẹ”. Chỉ vì nghĩ mình là đàn ông, nói ra những câu đấy ngượng ngùng, sợ người khác cười nên những câu đấy vẫn nằm ở trong tim con mà chưa bao giờ phát ra thành tiếng. Con vừa gọi cho mẹ cô ạ! Con đã nói được 2 câu đó rồi. Giờ con cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Con cám ơn cô nhiều lắm.

    Số lượt thích

    • Cô không bao giờ tưởng tượng được một bài hát của mình lại có thể là động lực để Tuấn bỏ hết cả ngượng ngùng để nói lên những lời thương yêu đến với mẹ của Tuấn. Điều này đã đem hạnh phúc đến cho ít nhất là ba người đó Tuấn.

      Cám ơn Tuấn thật nhiều đã chia xẻ tâm tình riêng tư.

      Cho cô gởi lời thăm bà cụ và chúc bà nhiều sức khoẻ!

      Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s