Tháng Tư Buồn (bài viết của Hoàng Thi Thơ)

HoangThiTho

 

 

THÁNG TƯ BUỒN
Từ tháng tư buồn, quê hương đã mất! Từ tháng tư buồn, chúng ta đã ngậm ngùi bỏ nước ra đi! Trên đường bay mịt mù vô định của cánh chim lìa xa tổ ấm, không một phút giây nào chúng ta thoát khỏi hình ảnh của quê hương.
Chúng ta ra khỏi quê hương, nhưng chẳng bao giờ quê hương ra khỏi chúng ta. Bằng một sợi giây vô hình và mầu nhiệm, chúng ta đã ràng buộc vào quê hương, như giải mây kia ôm choàng đỉnh núi, như trẻ sơ sinh không rời thân mẹ. Chúng ta ràng buộc vào quê hương bằng nhớ thương ngùn ngụt, bằng kỷ niệm rạt rào, bằng niềm đau, bằng nổi khổ, bằng lo âu, bằng hy vọng và những nỗi niềm kia tưởng chưa bao giờ sống dậy và dấy lên trong ta bằng bây giờ, kể từ tháng tư buồn năm ấy.
Vì một ngày còn sống là một ngày không quên được quê hương, nhất là một quê hương đau khổ. Xin tất cả chúng ta đến quê hương khổ đau, bằng những âm thanh, những ngôn từ rạo rực xúc động và réo gọi nhất…
Hoàng Thi Thơ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s